Bảng hiệu của một con người

LTS: Nhật báo Người Việt mở mục ‘Bạn đọc viết’ nhằm mời gọi quý thân hữu ‘cùng làm báo’ với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm,… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý bạn đọc vui lòng gởi email: [email protected]

Đào Hiếu

Hồi nhỏ, có lần tôi bị chó cắn, ông anh hàng xóm liền kéo cái quần đùi xuống, cắt một nhúm lông, rịt vô vết thương, rồi dẫn tôi đi bác sĩ.

Bác sĩ nhìn nhúm “lông vái” thì tủm tỉm cười, hỏi: “Thầy lang nào chữa đây?” Rồi ông gỡ bỏ nhúm lông ra khỏi vết chó cắn và chích cho tôi mũi thuốc.

Đó là Bác Sĩ Võ Tư Nhượng, chắc ông đã qua đời lâu rồi, nhưng ông là một bác sĩ giỏi có tiếng ở Quy Nhơn.

Trong mấy năm gần đây, khi mà xã hội ta đang lạm phát các bảng hiệu. (Hình: Thanh Niên)

Trước 75, bác sĩ tốt nghiệp tại các trường đại học y khoa đều giỏi. Giáo sư của họ có cả người nước ngoài. Có môn họ học giáo trình bằng tiếng Pháp và thi cử cũng bằng tiếng Pháp, cho nên những bác sĩ như Trương Thìn, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Bồng Sơn… có người xuất thân từ trường Việt (thời trung học) nhưng khi ra trường đều nói giỏi tiếng Pháp.

Sau năm 75, việc đào tạo bác sĩ y khoa có lẽ không được khắc khe bằng, nhưng trong số bác sĩ ra trường cũng có người giỏi. Chẳng hạn như chàng rể của tôi, ra trường trên mười năm nay và từng được mời hội chẩn trong một ca ghép gan cho bệnh nhi lần đầu tiên ở Việt Nam, được truyền hình trực tiếp sang Pháp.

Một chàng rể khác là kỹ sư, hiện đang làm việc trong một nhà máy sản xuất máy bay AirBus ở Mỹ.

Các vị bác sĩ, kỹ sư ấy họ học hành đàng hoàng trong hàng chục năm và tốt nghiệp với mảnh bằng và học vị rõ ràng, được mọi người công nhận.

Và họ có quyền treo bảng hiệu: “Bác sĩ Nguyễn Văn A” “Kỹ sư Trần văn B” cũng như họ có quyền gắn thêm hai chữ “bác sĩ,” “kỹ sư” ngay trước tên của mình một cách thoải mái, tự nhiên…

Còn tôi, viết văn hơn 50 năm nay, xuất bản hơn 20 tác phẩm, trong đó có những tác phẩm rất nổi tiếng, nhưng tôi có bao giờ dám gắn hai chữ “nhà văn” trước bút hiệu “Đào Hiếu” đâu!

Vì sao?

Vì không có một trường đại học nào đào tạo nhà văn cả, cho nên không có chuyện “tốt nghiệp nhà văn.” Mà cho dù có tốt nghiệp một cái trường như vậy, thì chưa chắc bạn đã là nhà văn. Bởi vì “nhà văn” không phải là một học vị mà là một danh hiệu phải được độc giả công nhận, không phải công nhận trên giấy tờ, bằng cấp, mà công nhận bằng niềm tin và sự yêu mến, ưa thích tác phẩm.

Bên dưới các bài viết hay các tác phẩm văn học, tôi chỉ ghi đơn giản: “Tác giả: Đào Hiếu” hoặc ngắn gọn: “Đào Hiếu.”

Trong mấy năm gần đây, khi mà xã hội ta đang lạm phát các bảng hiệu: “tiến sĩ, thạc sĩ, giáo sư…” thì giới nhà văn nhà thơ cũng bắt chước cái đám này mà gắn thêm hai chữ “nhà văn” “nhà thơ” ngay trước bút hiệu của mình.

Vậy là người ta nhìn thấy nhan nhản trên các trang báo: “Nhà văn Trần Văn Vẻ, nhà thơ Nguyễn Trọng Lượng…” Thậm chí họ còn chạy chữ lớn như con gà mái, vắt ngang trang blog của mình nữa.

Cái kiểu bon chen ấy chẳng những biểu lộ sự xuống cấp thảm hại của giới nhà văn nhà thơ mà còn để lộ sự thiếu tự tin do bất tài.

Nhưng thảm hại nhất có lẽ là trường hợp các nghệ sĩ làm đơn xin nhà nước phong cho danh hiệu “Nghệ Sĩ Ưu Tú, Nghệ Sĩ Nhân Dân.” Có người được nhà nước chấp thuận, có người bị bác. Bị bác thì năm sau nộp đơn xin lần nữa. Lại bị bác. Lại nộp đơn…

Một nghệ sĩ tài năng và chân chính ai lại làm vậy!!!

Thú thật, mỗi lần nhìn thấy tên một nghệ sĩ có gắn bảng hiệu như: Nghệ Sĩ Ưu Tú Hoài Danh, Nghệ Sĩ Nhân Dân Tôn Nữ Kiều Diễm… tôi thường nghĩ đến thằng cháu nội tôi mỗi lần nó đi học về, khoe: “Ông nội ơi! Hôm nay con được danh hiệu học sinh ưu tú.” lần khác nó lại khoe: “Ông nội ơi! Hôm nay con được danh hiệu cháu ngoan Bác Hồ.”

Đôi khi nghe nó khoe, tôi vẫn thầm mơ ước có một ngày nào đó được nhà nước phong tặng danh hiệu: “nhà văn cháu ngoan Bác Hồ” thì sướng biết chừng nào!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT