Ta, tên tù biệt xứ

Huy Phương

Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, chỉ trong vòng hai tháng, hàng trăm ngàn quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa bị đưa vào các trại tập trung “cải tạo.” (Hình: rfa.org)

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ
Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn
Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục
Bạn chết là – đã chọn lấy vinh quang.

Ðao trong tay người tù làm kiếm sĩ
Chém tre già, bạt nứa, hát nghêu ngao
Ai đi luận anh hùng lúc chiến bại
Mà lòng người vẫn dấy một niềm đau,

Sáng ra đi đất trời còn hợp nhất
Ðể tâm không ta lầm lũi bước lên ngàn
Buổi tối đến lờ mờ đèn âm phủ
Ta nhìn ta nhức nhối vết dao đâm.

Bạn, quất ta những lằn roi rất ngọt
Thù, mép môi nói những điệu ân cần
Ta rỏ máu đi quật mồ dĩ vãng
Moi ruột gan dùng tế lũ hung thần.

Hồn thượng du nghìn đời thèm hột muối
Ruột thắt đau theo những nhịp kẻng chiều
Ta với bản năng dở người dở thú
Trong vũng lầy thường thảng thốt gào kêu.

Những buổi trưa soi mình trong giếng cạn
Ta thấy ta, tên người ngợm cổ sơ
Cả thế gian như lạc vào nguyên thủy
Ta nghe ta, thân thối rữa từng giờ.

***

Tiếng vượn hú bên rừng ngàn năm cũ
Ta trở về thời hoang dại ngu ngơ
Bao vây ta ôi núi rừng trùng điệp
Biết phương mô mẹ đợi với em chờ

Ta biết đau nỗi đau mình quá nhỏ
Thiên hạ còn mang nặng vết thương chung
Thân hèn mọn không làm nên chuyện lớn
Trong xót xa còn lẫn nỗi thẹn thùng.

Tóc từng sợi theo chân năm tháng bạc
Tim phôi pha những thương nhớ bao ngày
Nhìn người trước, người sau đà mất biệt
Nhìn lại ta, thân xa xứ lưu đày.

Mai ta về tìm trong vôi gạch đổ
Chẳng thấy chi trong những cái đi tìm
Ngẩng mặt nhìn trời, trời vân vũ
Ta bật cười như thể một tên điên.
(Huy Phương)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những con chữ ‘tử tế’ trong ‘Khoảnh Khắc Chiêm Bao’ của Nguyên Giác

Cư sĩ Nguyên Giác (nhà thơ Phan Tấn Hải) người có nhiều cống hiến giá trị cho nền văn học Phật Giáo Việt Nam ở quê người...

Ðoàn Hữu Tâm về quê hương Bạc Liêu hát Tết Canh Tý 1960

Cặp vợ chồng đào kép Ba Khuê, Ái Hữu và Bảy Cao cùng quê quán ở Bạc Liêu, từng tham gia đờn ca tài tử nhiều năm nên được bà con ở tỉnh này quen mặt biết tên.

Nửa thế kỷ Khởi Hành, 1969-2019

Tháng Năm, 1969, tuần báo Khởi Hành, cơ quan ngôn luận của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội, số 1, ra mắt độc giả miền Nam Việt Nam, với chủ đề “Nhân Vật Người Lính trong Văn Chương.”

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.