Ngọc Lan/Người Việt
Ghi lại theo lời tâm sự của một độc giả
Chị là con lai đen. Năm 89, lúc chị 18 tuổi, cả gia đình chị sang Mỹ theo diện con lai. “Thuở nhỏ em không được học hành gì hết, sang đến Mỹ thì chỉ biết nhào vô đi làm nail kiếm tiền thôi. Cho nên em không biết nói chuyện nhiều, nói chuyện hay,” chị kể.
Rồi chị cũng có bạn trai. Quen nhau 7,8 năm. Bạn trai mê bài bạc, rượu chè. Chị hỏi bạn trai có muốn tính chuyện vợ chồng hay không. Bạn trai bảo không. Thế là chị chia tay.
Thời gian sau, một người quen giới thiệu anh cho chị. Người quen bảo anh bằng tuổi chị, là người cùng quê, tánh tình hiền lành, không rượu chè trai gái, đang ở Việt Nam, làm nghề lái xe đường dài. Chị hỏi, “Anh tốt vậy sao chưa có vợ?” – Người quen nói, “Vì nhìn thấy cảnh vợ chồng người ta lấy nhau gây gỗ đánh nhau, anh oải, không muốn cưới vợ.”
Thế là chị thư từ, điện thoại làm quen. Năm đó là 2003. “Lúc đó chị hai cản, nói không nên về Việt Nam cưới người qua, vì nhiều khi họ chỉ muốn quen để đi Mỹ chứ không phải vì thật lòng thương yêu.”
Chị nghe nhưng bỏ ngoài tay. Chị về Việt Nam cho biết mặt anh. Chị nói anh là người có ăn học, “anh học đến đại học nên anh ăn nói hay hơn em, thông minh hơn em.”
Anh có kể với chị rằng anh cũng từng có người yêu. Yêu nhau cả 8 năm. Cuối cùng cô người yêu chọn đi Mỹ chứ không chọn anh. Nên, anh nói với chị, “Anh muốn được đi Mỹ để xem Mỹ nó như thế nào mà tình nghĩa 8 năm lại có thể dễ dàng đánh đổi như vậy.” Chị nghĩ, tình cảm 8 năm mà người ta còn bỏ, sang đến Hoa Kỳ cũng không hề có ý định bảo lãnh anh sang, như vậy là đâu còn gì phải lo lắng.
Chị nói khi sang Mỹ, chị sẽ cho anh nói chuyện với người yêu cũ để cổ biết là anh đã đến nơi này.
Chị cũng kể cho anh nghe chị cũng từng chia tay với người yêu sau 7-8 năm gắn bó.
Một năm sau, chị về làm đám cưới, bảo lãnh anh đi theo diện hôn phu.
Chị tâm sự, tự thuở nào, chị vẫn ao ước một ngày được mặc soa-rê trắng, được làm lễ cưới trong nhà thờ. Gia đình anh không là con chiên của Chúa, cũng không là Phật tử chùa nào, chỉ đạo thờ ông bà. Nhưng má anh không muốn ông cha rảy nước lên đầu anh, bắt anh há miệng thải miếng bột vào. Thế nên, chị đành chịu, không thể biến ước mơ thành cô dâu như trong chuyện thần tiên.
Không chỉ vậy, ngày cưới chị, má anh khóc như chưa bao giờ được khóc, khiến chị cũng thấy xốn xang. Lý do: bà không muốn con trai mình cưới vợ rồi đi nước ngoài, và, bà thương anh nhất trong đám con mình.
Đêm động phòng, anh hỏi chị, “Có cảm thấy ân hận khi lấy anh không?” – Chị trả lời, “Sao lại ân hận?”
*****
Rồi cũng đến ngày chị làm xong thủ tục để anh được “Mỹ tiến” cùng chị.
Sang đến Mỹ, như lời hứa, chị để anh gọi điện thoại cho cô bạn gái cũ. Anh nói chuyện, chị cũng có nghe. Chỉ là những lời hỏi thăm và một câu thăm dò từ phía cô bạn kia, rằng: chị có ghen không? – Anh trả lời “Không biết.”
Chị nghe vậy hay vậy, và dẫn anh đi làm thẻ xanh tạm.
Ít lâu sau, chị để ý thấy anh nói chuyện điện thoại với ai đó một cách là lạ. Chị mang điều nghi hoặc trong lòng kể với cô em. Cô em bày cách mua đồ gắn vào điện thoại anh để nghe lén. Chị làm theo.
Một ngày, đợi anh đi tắm, chị tháo máy nghe lén ra khỏi điện thoại, mang ra parking ngồi nghe.
Chị nghe tiếng anh nói với một người phụ nữ nào đó, rằng, “Em có bầu có thấy mệt không? Có bị hành không?…”
“Lúc đó em không thể diễn ta được người em như thế nào. Như không còn biết gì nữa hết. Ngoài một nỗi căm hận anh đã lừa gạt em,” chị kể.
Chị chạy về nhà, hỏi anh cho ra chuyện.
Anh nhận đó là người đã ăn nằm với anh trước khi anh đi Mỹ. Giờ anh mới biết cô ấy có bầu.
Chị lồng lộn, điên tiết, chửi rủa.
Anh xin lỗi. Hứa không tiếp tục giữ mối quan hệ đó.
Nhưng lòng chị không yên. Như bị một vết thương quá đau. Chị nhờ người ở Việt Nam tìm hiểu, cuối cùng, chị biết được nơi ở và số điện thoại của cô gái kia.
Chị bắt anh ngồi nghe chị gọi về cho người phụ nữ đang mang dòng máu của anh.
Chị kể, “Em nói chuyện như một con điên, em hỏi ‘mày có biết tao là gì của anh ấy không? Tao là vợ mà má ảnh mang trầu cau vòng vàng đi cưới hỏi.'”
Cô kia cũng không vừa, “‘Mày là ai mặc xác mày. Tao chỉ biết tao đang mang bầu của anh ấy và má ảnh cũng biết điều đó.”
Chị kể, chị dùng những lời rất khó nghe trong cuộc nói chuyện đó, đến mức anh giằng cái phone xuống, la lớn, “Cổ đang có bầu. Đừng nói với người ta như vậy sẽ không tốt. Em chưa từng có bầu sanh con nên không biết là làm như vậy sẽ gây nguy hiểm như thế nào đâu.” Chị bảo đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất cho đến giờ, anh lớn tiếng với chị.
Rồi chị gọi luôn cho má anh, hét, “Má! Má chỉ sanh một thằng con trai mà sao má gả nó hết người này đến người khác vậy?”
Chị tiếp tục kể trong giọng nghèn nghẹn, nhưng thật như đếm, “Em đã nói là em không biết gì nữa hết. Em chỉ cảm thấy hận ảnh. Em hỗn luôn với má ảnh. Em la hét, gọi bằng mày tao tùm lum hết.”
Khi đó anh bỏ vào phòng, nên không nghe. Má anh cũng không kể lại những gì chị nói hỗn khi đó, sợ anh buồn.

***
Mang sự uất ức rằng mình bị lường gạt đi kể cho những người quen biết nghe, chị được người ta bày vẽ, để rồi về tuyên bố: anh lừa gạt chị chỉ cốt để qua Mỹ gặp lại người yêu cũ, rồi lại còn có con với người khác ở Việt Nam, cho nên coi như cuộc hôn nhân của chị và anh là một cuộc giao dịch, anh phải trả cho chị $30,000 như những người làm kết hôn giả để đi Mỹ. Còn không, chị không làm giấy tờ cho anh.
Nghe chị nói vậy, anh trả lời, “Anh không có tiền, em muốn gì cứ gọi về nói chuyện với ba má anh.”
Thế là chị gọi. Chị nói bây giờ không còn là vợ chồng gì nữa, thì chị sẽ kêu má anh bằng gì. “Muốn kêu gì gọi,” má anh đáp. Chị gọi bằng bác. Và ra điều kiện.
Má anh nói nhà không có tiền (chị cũng nhìn nhận nhà anh không giàu có gì), cho ít thời gian để đi vay đi mượn. Đợt đầu, má anh chạy được một nửa số tiền chị đòi. Chị kêu người quen của chị bên Việt Nam đến nhận. Đâu chừng ba tháng sau, một người cậu họ của anh bên Mỹ đưa anh mượn thêm $15,000 còn lại. Anh cầm đưa chị.
Khi đó, chị cũng hơi nguôi ngoai, chị nói chị lấy $15,000 kia đủ rồi. Không nhận thêm.
Nhưng anh bảo, “Em cứ lấy đi, muốn mua gì mua. Chuyện gì ra chuyện đó.” Chị lấy.
Tuy nhiên, như con nhím bị trúng tên, chị cứ xù lông, tìm mọi cách dò hỏi thêm xem có ai biết gì nữa về anh, rồi mang những điều nghe được ra hạnh họe anh, cũng như đặt thêm những điều này điều khác để vu vạ cho anh.
Mục đích, như chị nói, “Em muốn làm mọi chuyện lộn xộn lên cho thỏa cơn tức của em.”
Cuộc sống gia đình chị cứ trôi đi như vậy. Mà, anh không nói một lời gì trách móc hay to tiếng với chị.
***
Anh không dùng cell phone từ ngày bị chị nghe lén. Khi cần gọi về Việt Nam thăm nhà, anh gọi thẻ bằng điện thoại nhà.
Chị kể, cả một năm đầu, coi như chị bao anh ăn ở, bởi anh vừa qua thì lo đi học nghề, học thêm tiếng Anh. Rồi ra tiệm chị hai của chị làm, không có lương, vì “là người học việc”.
Mà từ lúc mới quen, anh đã đề nghị, “vì gia đình anh ở Việt Nam đông, nên khi đi làm, tiền lương của anh cho anh giữ riêng, ngoài các khoảng đóng góp chung vào nhà cửa, ăn uống, để khi anh cần giúp đỡ người thân thì vợ chồng không phải cắn đắng chuyện tiền bạc.” Chị đồng ý, bởi “em không có tính toán tiền bạc.”
Khi anh bắt đầu đi làm có lương, thì anh vừa trích nửa tiền lương đưa chị, phần còn lại cứ gom góp gửi về trả dần số tiền $30,000 mà ba má anh đã mượn bà con để trả cho chị.
Chị tiếp tục, “Anh vẫn ở với em, chìu em những gì em muốn. Không bao giờ nói bất cứ lời nặng nhẹ nào. Khi chị hai em sang lại cái tiệm cho tụi em $30,000, ảnh cũng góp tiền lương vào để phụ em trả cho xong cái tiệm. Em có nhiều bạn bè hay khoe hột xoàng. Em không có. Chị hai em nói bán lại cho em cái nhẫn của chỉ, từ từ trả. Em nói không có tiền mua. Ảnh kêu chị hai bán cho ảnh. Tiệm em nghỉ Chủ Nhật thì mỗi tuần Chủ Nhật ảnh lên tiệm chị hai làm để lấy tiền lương đó trả cho cái nhẫn ảnh mua tặng em, thay cho nhẫn hồi đám cưới. Ảnh làm như vậy đâu cũng hai năm hơn mới trả xong tiền.”
Rồi thì chị cũng làm giấy tờ để anh thi vào quốc tịch, như “hợp đồng” chị đặt ra.
Chị thành thật, “Năm này tháng nọ thấy mọi chuyện cũng bình thường, giữa em và ảnh không có gì, chỉ là em không cho ảnh được liên lạc hay nhắc đến hai mẹ con kia.”
Một lần, anh mượn iPad của chị rồi anh quên “log out.” Đến lúc chị lấy ipad để coi phim thì thấy hình con gái anh (cũng lần đầu tiên chị mới biết mặt) và đọc được những câu hỏi như “Ba khỏe không ba?” “Ba có nhớ con không?” Khi đó chị mới biết, anh mượn iPad để “chat” với con gái.
Nhìn thấy vậy, cơn ghen của chị lại nổi lên. Chị kể, chị la hét, làm ầm ĩ và đuổi anh ra khỏi nhà.
“Em kêu anh đi đi, đi ra khỏi nhà. Em đuổi nhưng em sợ ảnh đi, em cứ để cửa. Anh ra ngoài đứng. Trời lạnh lắm. Lát sau em kêu ảnh vô thì ảnh vô. Ảnh vô thì em lại la hét, khóc lóc. Ảnh nói chịu không nổi, anh lấy xe đi thì em chạy theo níu lại. Sau cùng ảnh kêu em lên xe ảnh chở qua nhà chị hai, lúc đó cũng 1, 2 giờ sáng. Mỗi lần có chuyện gì thì ảnh hay qua nói với chị hai, nói em làm um xùm, đòi sống đòi chết lỡ có chuyện gì ảnh gánh không nổi.” Chị kể lại, giọng cũng thật như đếm.
Cuộc sống lại cứ vậy trôi qua. Mặt hồ vẫn yên ả nếu như cơn ghen chị không nổi lên.
Cho đến năm 2013, anh năn nỉ chị cho anh về Việt Nam thăm gia đình và thăm con anh, vì từ lúc đi đến giờ cũng 8-9 năm rồi. Anh muốn đi một mình, với lý do: anh hiểu tính chị. Lỡ khi chị gặp má của con anh, chị làm gì thì anh không biết tính làm sao.
Chị không đồng ý. Chị muốn đi cùng.
Thế là một sáng, thay vì đến tiệm làm, hai người làm ở hai tiệm khác nhau, thì anh viết giấy để lại cho chị biết, rằng, “Anh nói anh đi mà em không cho thì anh tự đi về hai tháng.” Anh cũng thật thà nói cho chị biết là anh lái xe qua tiểu bang lân cận, ở đó hai ngày để lo đi mua sắm đồ mang về.
Chị nghe thế, cũng tức tốc đặt vé bay về theo.
Chị về, có anh, chị chính thức xin lỗi má chồng chị. Anh vui vì những điều chị làm. Anh dẫn chị đi chơi những nơi chị chưa từng đến. Chị ra điều kiện, khi nào chị trở về Mỹ thì anh hãy ở lại đi thăm con anh.
Trở lại Mỹ, anh thường kể chị nghe về con gái anh. Chị đón nhận thanh thản hơn. Bởi chị nghĩ, chị đã chọn anh làm nơi nương tựa cuối đời. Chị không thể sanh con vì nhiều chứng bệnh, nên chị thương anh thì phải chấp nhận con anh. Còn không, nếu anh đòi ly dị thì phần thiệt thòi sẽ là chị.
Rồi chị mua nhà, một căn nhà thật lớn, có cả phòng sẵn để sau này anh có đón con anh sang hay bảo lãnh ba má anh sang thì có nơi ở. Nhưng, anh không đồng ý đứng tên nhà với chị. Vì, người quyết định mua là chị, không có ý anh.
***
Cách đây hai ngày, đột nhiên anh bỏ đi. Không hề có cãi vả trước đó. Không hề có hăm he trước đó.
Và đó là lý do chị gọi đến cho tôi, bắt đầu bằng một giọng đầy nước mắt, trước khi kể lại câu chuyện trên, “Chị ơi, chồng em đi đâu mất hai ngày nay rồi, em gọi hoài mà ảnh không nghe? Bây giờ em phải làm sao hả chị?”
Tôi nhớ giọng nói hiền lành đến chân chất của người phụ nữ tôi không hề biết mặt, kể, “Khi em gọi ảnh, em hỏi anh đi đâu, anh đi đâu nói em nghe. Anh đi về đi. Thì ảnh nói ảnh đi làm ăn. Rồi ảnh khóc. Em cũng khóc. Em hỏi ở tiệm có chuyện gì làm anh buồn hả. Anh nói không, ở tiệm thì khi vầy khi khác, tiệm nail thì em biết mà. Nhưng em biết dù tiệm có gì thì ảnh cũng không khóc như vậy. Em cứ hỏi anh đi đâu, anh đi đâu, anh nói em nghe anh đi đâu. Thì ảnh khóc rồi nói thôi em đừng có lo, rồi ảnh tắt máy.”
Chị nói với tôi, mà có lẽ như đang nói với chính mình, “Em nghĩ lại em thấy mình sai nhiều. Em làm gì cũng tự em làm, không bao giờ hỏi ý anh.”
“Em nghe anh nói anh muốn khi đến Mỹ sẽ được đi hết 50 tiểu bang của Mỹ. Em nhớ vậy, thì em hay đặt chỗ này chỗ kia đi chơi, đi coi ca nhạc, hay đi du lịch, nhưng tự em quyết định. Em chỉ nói ảnh ngày đó đi chỗ đó, chứ chưa bao giờ em hỏi ảnh có muốn đi không. Hay mua nhà cũng vậy. Anh cản em đừng mua nhà lớn quá như vậy, gồng trả tiền mệt lắm. Em cũng không nghe. Em tự đi kiếm nhà, tự mua, không hỏi ý anh gì hết.”
Tôi hỏi chị câu cuối cùng, “Vậy bây giờ chị đã hiểu được lý do vì sao anh đi không?”
“Em không biết. Thực sự em không biết gì hết. Nhưng em sẽ chờ ảnh về. Vì em chưa hề coi nhẹ tình cảm này. Em đã chọn cuộc tình này là cuối cùng rồi.”
Chiều vào thu tắt nắng. Khí lạnh bắt đầu se sắc. Tôi hình dung hình ảnh người phụ nữ pha trộn trong mình sự thương ghét, giận hờn, rất bản năng, từ một tiểu bang xa nào đó, đang ngồi bên cửa ngó vào màn đêm, chờ chồng. Bỗng thấy mắt mình cay. Thương chị. Thương anh. Thương cho một tình yêu đã không được thể hiện đúng như nó phải có.







































































