Ai cảm ơn ai?



Bác Sĩ Ðặng Trần Hào


 


LTS: Bác Sĩ Ðặng Trần Hào tốt nghiệp bác sĩ y khoa Ðông phương tại Samra University, Los Angeles, năm 1987, và được mời tham dự hội đồng State Board về châm cứu và Ðông dược. Mục này giúp cho ai muốn tìm hiểu về Ðông dược và muốn góp ý cho kho tàng Ðông dược phong phú hơn để phục vụ bệnh nhân. Quý vị có thể liên lạc bác sĩ tại điện thoại (714) 531-8229 hoặc email [email protected].


 


Ngay từ thời ngồi trên ghế nhà trường ở bậc tiểu học, tôi thường phải viết những bài luận đề: Không thày đố mày làm nên; ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn… lớn lên, sự suy luận và kinh nghiệm sống tương đối đã tạm dùng, thì lại có những đề tài có tính cách triết học và tôn giáo như Phật nói “Không có chúng sinh, thì không có Phật”.


Tất cả những câu trên đều đúng, có câu đúng theo một chiều, có câu đúng theo hai chiều. Chẳng hạn câu không thày đố mày làm nên, ngay Ðức Phật cũng phải tìm kiếm thày để học hỏi tiến hóa. Theo tôi câu này đúng một trăm phần trăm theo chiều từ thày xuống trò. Câu ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đúng cả hai chiều, có nghĩa là người ăn phải nghĩ tới sự trồng trọt của người nông phu, nhưng người nông phu cũng phải cám ơn, có người tiêu thụ, thì mới ra công ra trồng trọt.


Còn câu “Không có chúng sanh, thì không có Phật” có nghĩa là chỉ có Phật sau khi có chúng sanh, chúng sanh nhận biết ra Phật, đặt tên cho Phật, chứ không phải Phật tự nhận mình là Phật.


Còn người thày thuốc theo tôi “Không có bệnh nhân, thì không có thày thuốc”.


Cho nên Hải Thượng Lãn Ông viết “Tôi sưu tầm, nghiên cứu từ 30 tới 40 tuổi mới biết làm thuốc, từ 40 tới 50 tuổi mới đỡ sai lầm, từ 50 tới 60, 70 mới không sai lầm…”


Theo kinh nghiệm bản thân, mặc dầu được đào tạo tại Ðại Học Ðông Y nổi tiếng tại Los Angeles, nhưng đây vẫn là những kinh nghiệm của bậc tiền bối để lại, để soi đường, chỉ lối, dẫn dắt cho thế hệ sau được dễ dàng hơn, ít bị sai lầm hơn, khi chữa trị. Nhưng tất cả vẫn chưa phải là của mình.


Chỉ sau khi suy luận dựa vào những căn bản của người thày thuốc tối thiểu phải thông suốt, thế nào là bát cượng: Âm-dương-biểu-lý-hàn-nhiệt-hư-thực, thế nào là: Phù-trầm-trì-sác, thế nào là: Tạng-phủ, biết sự liên hệ các tạng phủ theo ngũ hành-tương sinh-tương khắc-tương thừa-tương vũ, phải hiểu: Phong-hàn-thử-thấp-táo-nhiệt, thế nào là: Tiêu-bản, thế nào là thất tình: Vui-giận-buồn-lo-nghĩ-kinh-sợ.


Ðem áp dụng vào chữa trị và thay đổi những phương thang sẵn có thích hợp với từng thể trạng của bệnh nhân, tạo được những kết quả theo ý của mình, thì những vị thuốc và những thang thuốc này mới là của mình. Vì mình biết chắc khi mình cho thuốc, người bệnh nhân sẽ cảm nhận được những gì mà người thày mong muốn.


Từ năm 1982 cho tới nay, đã trải qua 40 năm được học hỏi qua những người thày vô cùng quý giá, người thày đó chính là những bệnh nhân của tôi.


Cho nên, nhân ngày lễ Tạ Ơn, tôi không biết nói gì hơn ngoài lời thành thực cám ơn những bệnh nhân, đã cho tôi những kinh nghiệm vô cùng quí giá, sự hiểu biết rõ ràng hơn, vững vàng hơn khi cho thuốc và chữa trị các loại bệnh, đồng thời cũng giúp cho tôi có đủ để sống an vui, chay lạt, quay về với bản lại của mình.


Ngoài ra, còn nhiều bệnh nhân có những kinh nghiệm do gia đình hay người thân truyền lại những bài thuốc gia truyền quí báu, mà họ sẵn sàng cho tôi để giúp cho bệnh nhân, là một điều vô cùng khích lệ.


Viết tới đây, tôi nhớ tới một chú tiểu tu tại chùa Yên Tử, nơi đây Vua Trần Nhân Tông sau khi dẹp giặc xong, từ bỏ ngai vàng vào núi Yên Tử ẩn tu và đắc Phật sau này. Ðây là một trang sử vô cùng vẻ vang cho người Việt Nam chúng ta. Chỉ độc nhất vô nhị trên toàn thế giới, vừa làm tròn bổn phận với quê hương, đất nước, nơi sinh ra mình, vừa cứu dân khỏi ách thống trị của bọn Tàu. Có lẽ điều này xin nói vào một dịp khác.


Chú tiểu này đã hoàn tục và vượt biên sang cư trú tại California.


Khoảng 4 hay 5 năm trước, có một người thanh niên lại phòng mạch tôi, hỏi tôi gọi điện thoại với hội đồng chấm thi nail, xin hoãn lại ngày thi, vì không có người đi theo thông dịch. Tôi sẵn sàng làm, anh ta xin trả tiền tôi không nhận. Câu chuyện tường tới đó chấm dứt. Nhưng sau đó ít lâu, anh ta lại tới xin tôi làm một lần nữa. Tôi sẵn sàng làm và cũng chẳng cần thù lao. Mạnh ai ấy đi.


Khoảng chừng ba bốn tháng sau, anh trở lại và viết cho tôi một toa thuốc, mà người ở vùng Yên Tử ai cũng khen hay, cũng như những ai đã sống ở ngoài Bắc cũng thường nghe qua, đó là toa Thuốc Phong Chùa Ðồng( Chùa Ðồng là ngôi chùa nằm trên đỉnh núi Yên Tử). Anh ta còn đưa ra tấm hình lúc anh còn là chú tiểu tại Chùa Ðồng, thường phơi thuốc và sấy thuốc hàng ngày để chế biến thành thuốc viên, chuyên chữa đau nhức do phong thấp gây nên. Ðây cũng là một niềm vui vô vàn của người thày thuốc.


Vậy “Ai cảm ơn ai”.


Sau đây một chuyện có thật, nhưng vị bác sĩ đó xin tạm giấu tên, là bạn thân của tôi.


Vị này là một nửa bác sĩ châm cứu nổi tiếng tại Pháp, chỉ trị những bệnh nan y, ngày vài chục bệnh nhân, không có thì giờ nghỉ ngơi, qua Mỹ, có đặc tính là lấy bệnh nhân là niềm vui của bà, bà không cần biết tới thân bà, ngay khi bà đang bị ung thư và đang bị hành hạ, đau đớn nằm tại tư gia, bà vẫn nhận lời khi bệnh nhân kêu cứu. Khi người bệnh nhân đau tới nhà bà để xin được chữa trị. Bà đang đau, không đứng được trước đó, nhưng khi nhìn thấy bệnh nhân là bà đứng dậy được và đi lại như thường, để tận tụy chữa cho bệnh nhân. Sau đó cơn đau của bệnh nhân thuyên giảm ra về. Bà cũng trở lại mạnh khỏe, đi đứng bình thường. Người xưa thường nói “Phúc chủ lộc thày”.


Câu này, theo tôi, lộc đây chính là sự làm mà coi như không làm của bà, chỉ biết cho mà không cần báo đáp, chỉ biết đau của chúng sinh là đau của mình. Cho nên Phật có nói “Làm mà coi như không làm, mới gọi là làm”. Chúng ta cho đi tất cả thì sẽ có tất cả, mấy ai ngộ được điều này.


Thực vậy, bà đã cho tất cả và sẽ lại được có tất cả, bệnh tình bà thuyên giảm và sau này ung thư bà không còn nữa. Vậy “Ai cám ơn ai”.


Trong đạo Thiên Chúa Giáo có nhiều chuyện Chúa chữa bệnh cho nhiều người khỏi bệnh và có một chuyện mà tôi thích nhất là ngài làm mà coi như không làm, làm mà ngay chính ngài cũng không biết là ngài làm, mới là làm. Ðó là chuyện, có một người bị cùi, khi thấy ngài đi qua, chỉ cố gắng sờ được vạt áo của ngài cầu nguyện, sau này về nhà hết bệnh.


Mặt trời chiếu sáng cho muôn loài vạn vật, không phân biệt chúng sinh hiền, ác, giỏi, dốt, quen hay không quen. Làm mà không phân biệt mới là làm. Cho tay phải mà không để cho tay trái biết, mới là cho.


Tôi nghĩ người thày thuốc phải học cách đối xử này. Ðối xử đồng đều với người giàu cũng như kẻ nghèo.


Hải Thượng Lãn Ông có dạy “Chữa bệnh cho người nghèo mà quan quả cô độc, ta càng thêm lưu ý, nhất là những người con hiếu, vợ hiền hay nghèo mà bị bệnh, thôi ngoài sự cho thuốc, ta còn có thể trợ cấp thêm, nếu không đủ ăn, như thế mới là nhân thuật”.


Xưa kia có câu chuyện. Cây khế và con chim để bù đắp cho sự hiền hòa của người em, chịu sống trong cảnh nghèo khổ. Thượng Ðế đã lo tất cả.


 


Cho một quả


Nhả cục vàng


May túi ba gang


Ði mà đựng.


 


Chuyện này, chúng ta đã học từ thời đồng ấu, nhưng mấy ai đem ra áp dụng vào đời sống và nhất 1à những thày thuốc lại cần phải suy nghĩ và ngộ được để đem ra thực hành.


Giáng sống trong thanh đạm, cố gắng giúp đỡ những bệnh nhân như Hải Thượng Lãn Ông đã nhắc nhở, là con đường nhân bản.


Nếu người thày thuốc cố gắng đi theo con đường mà Chúa, Phật dạy, thì đời sống sẽ vô cùng an lạc và hạnh phúc. Tình thương sẽ hàn gắn những đau thương của bệnh nhân cả về vật chất, lẫn tinh thần.


Một lần nữa, nhân ngày lễ Tạ Ơn lại về, tôi thành thực cảm ơn những bệnh nhân, là những người thày đáng kính mến của tôi.


Và xin hẹn vào một ngày rất gần, tôi sẽ tổ chúc một buổi họp mặt để cùng nhau chia sẻ những cảm nghĩ giữa thày (bệnh nhân) và trò, hay giữa bệnh nhân và thày thuốc.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Part D dành cho Medi-Medi

Part D độc lập hay MAPD-HMO, bà cần phải biết tên của chương trình đó và nó có bao trả những thuốc men và dịch vụ y tế mình cần với giá rẻ nhất.

Cha mẹ làm gì khi con là người đồng tính luyến ái?

Phát hiện, hay được tin, con mình là một người đồng tính hay lưỡng tính luyến ái, hình như thường là một tin “động trời” cho nhiều cha mẹ Việt Nam.

Bếp cảm ứng điện từ hoạt động ra sao?

Vì bếp cảm ứng chỉ là một mặt phẳng bằng kính nên rất dễ lau chùi và giữ gìn sạch sẽ. Một khuyết điểm của bếp cảm ứng là giá cao.

Những rủi ro khi tân trang nhà không có giấy phép

Xin giấy phép tân trang nhà phải công nhận rằng đó là một công việc tốn thời gian và tiền bạc. Nếu phòng xây dựng tại địa phương của bạn bác bỏ kế hoạch của bạn thì sao?

Viêm ruột già

Ruột già khỏe mạnh hay suy yếu tùy thuộc các thực phẩm mà chúng ăn hằng ngày. Đặc biệt, ăn uống với nhiều chất xơ là một đáp ứng quan trọng.

Cùng ký tên khi vay tiền mua nhà có ý nghĩa gì?

Bạn không đủ điều kiện để vay một món thế chấp, có thể bạn sẽ cần một người cùng ký tên trong đơn vay tiền của bạn.

Thẻ Medicare mới nhắm chặn kẻ gian ăn cắp lý lịch

Tháng Tư 2018, chính phủ Mỹ bắt đầu gửi thẻ Medicare mới, một nỗ lực kéo dài suốt năm nhằm thay đổi cách nhận diện 59 triệu người ghi danh vào chương trình.

Bà chủ mang hai dòng máu Ấn-Việt và quán bò kho ở Sài Gòn

Hằng ngày, rất đông người tìm đến quán bò kho bà Út, người phụ nữ mang hai dòng máu Ấn-Việt, nằm trong hẻm 194 Võ Văn Tần ở quận 3, Sài Gòn.

Thử ăn quán Địa Trung Hải ở Westminster

Đối với tôi, các món ăn của vùng Địa Trung Hải lúc nào cũng đầy sức lôi cuốn vì cách nêm nếm đặc biệt và làm từ các vật liệu tươi, bổ dưỡng.

Giới trẻ Mỹ chưa chịu mua nhà, vẫn ở với cha mẹ

Giới trẻ, được định nghĩa như những người từ 25 đến 34 tuổi, vẫn tiếp tục ở trong gia đình mặc dù tỷ lệ thất nghiệp thấp và mức tăng lương khiêm tốn.