Gửi gió cho mây ngàn…
Ngọc Bội
Dường như, có những bức cảnh chụp nói lên cả ngàn lời, có khi còn được cho là một kỳ tích, có một, không hai, hay là một bức ảnh lịch sử, v.v…
Tôi không khỏi ngạc nhiên, hết sức kỳ thú, và ngưỡng mộ, khi được nhìn thấy lá cờ Vàng, ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa, do nhà thám hiểm leo núi chuyên nghiệp Craig Van Hoy, và các thể tháo gia trẻ tuổi người Mỹ, năm 2004 đã dựng lên lần đầu tiên trên đỉnh ngọn núi danh tiếng Everest, cao chót vót vào bậc nhất của thế giới. Tôi tự hỏi, làm sao có thể thực hiện được một kỳ công, một giấc mơ đẹp như thế? Ðạo diễn, hay tác giả đích thực của bức ảnh trên, phải chăng từ cõi tâm, đã có niềm tự hào, ý chí dấn thân và hướng thượng, luôn có những tiếng gọi đến với chân, thiện, mỹ?
Có biết bao người đã dấn thân, bước tới theo mệnh nước, cho sự trường tồn bốn ngàn năm văn hiến! Những lời kêu gọi như kim chỉ nam, còn hằn sâu trong tâm hồn của một thời tuổi trẻ: “Nếu chúng ta có sinh ra để ngồi yên một chỗ, thì em hãy đi, đi đã. Nếu chưa đi một vài dặm nắng, chưa có quyền ngồi nghỉ dưới bóng một cây già râm mát.” (Một nhà văn tiền chiến?)
Câu nói đã phản ảnh từ dân tộc tính, từ hồn nước?
“Hồn nước, cái ý thức truyền thống, khi tiềm tàng, khi biểu lộ, từ cá nhân thông với núi sông vũ trụ, một dòng bất tuyệt, nối quá khứ với hiện tại và tương lai, đây là dân tộc tính, và dân tộc tính ấy có thật. Những chiến công mãnh liệt, những biểu hiện cụ thể phản chiếu vào tâm hồn, để rồi lại phóng ra những chiến tích phi thường của tất cả các anh hùng dân tộc.” (GS Nguyễn Ðăng Thục)
Tác giả thực hiện bức ảnh này, được biết chính là họa sĩ Hố, Huỳnh Lương Vinh, mà tôi quen biết từ những năm đầu tỵ nạn trên đất Mỹ, kể từ sau 30 Tháng Tư, 1975. Anh lớn lên và trưởng thành trên phần đất mới, Portland, Oregon. Anh thuộc thế hệ một rưỡi, thế hệ trẻ đang dấn thân hôm nay, tiếp nối những bậc cha anh, đã hy sinh, đấu tranh hào hùng cho tự do, dân chủ và nhân quyền của đất nước. Năm 1984, anh tốt nghiệp kiến trúc sư tại đại học danh tiếng (hàng thứ ba ngành kiến trúc) của Hoa Kỳ, University of Oregon. Ðã có những đóng góp cho các sinh hoạt văn hóa, hội họa trong cộng đồng và nhất là môn biếm họa sâu sắc!
Nhìn lá cờ Vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa ngự trên ngọn Everest, trong lòng tôi không khỏi nhớ lại những chiến thắng vinh quang trong quân sử Việt Nam Cộng Hòa, với cờ bay trên cổ thành Quảng Trị được chiếm lại v.v… Hãy tin tưởng vào lẽ tất thắng của chính nghĩa quốc gia dân tộc, ngày chiến thắng sau cùng, giành lại quê hương Việt Nam của chúng ta chắc chắn sẽ đến. Hãy cùng nhau siết chặt tay nắm, giữ lá cờ Vàng ba sọc đỏ của hồn thiêng sông núi. Chúng ta sẽ cùng cất cao tiếng hát quốc ca VNCH và các bản hùng sử ca với Phong Trào Hưng Ca trong ngày hạnh ngộ trên quê hương: “Cờ Bay Trên Thành Phố thân yêu” của Cục Chính Huấn QLVNCH năm nào:
Cờ bay, cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu
Vừa chiếm lại, đêm qua bằng máu.
Cờ bay, cờ bay tung trời ta về với quê hương
Từng ngóng đợi quân ta tiến về!
Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quỳ hôn đất thân yêu
“Việt Nam” ơi, chào quê hương giải phóng.
Sạch bóng thù, đồng hân hoan, quân dân vui,
Vang câu hát tự do…
Tôi không là gì cả, xin gọi tác giả của bức ảnh trên bằng em, vì hậu sinh khả úy. Và vì lúc tuổi hoa niên của tôi, em còn bé quá. Họa sĩ Hố, Huỳnh Lương Vinh, và thế hệ trẻ hôm nay, tôi còn nợ các em một lời Cám Ơn!

















































































