Lợi dục và dối trá

 


Tạp ghi Huy Phương


 


 


 


“Lợi dục không có phương châm nhất định, nó tùy phương hướng mà thay đổi, nó tùy thời buổi mà đổi thay, tùy công việc mà châm chước.” – (J. B. Bossuet 1627-1704)


 


Phó chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Western Union khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, bà Drina Yue đã cho biết, Việt Nam là một trong mười sáu thị trường nhận tiền nước ngoài lớn nhất thế giới, vì Việt Nam hiện nay có khoảng bốn triệu người, trong đó có khoảng bốn trăm nghìn người lao động đang làm việc, sinh sống ở trên một trăm quốc gia trên thế giới. Năm 2010, kiều hối đã tăng lên 8.26 tỷ USD và năm 2011 đến con số đạt 9 tỷ USD. Con số này cao hơn mười lần con số tám mươi triệu mà Quốc Hội Mỹ làm ngơ không cứu VNCH năm 1975, nhưng hiện nay đồng bào hải ngoại, phần lớn đã bỏ nước ra đi vì cộng sản, mong một ngày về với đất nước không cộng sản, nhưng chính họ lại tiếp tay chắt bóp để nuôi cộng sản. Bạn có biết là số ngoại tệ này đã giúp Việt Nam ổn định, bù đắp thiếu hụt cán cân thanh toán vãng lai, mà cho đến nay, Việt Nam vẫn chưa có chính sách căn bản về việc này.


Vậy thì ai giúp Cộng Sản Việt Nam nhiều nhất? Câu trả lời là chính cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản.


Ai nói người Việt hải ngoại nuôi dưỡng hận thù, không yêu quê hương dân tộc?


Nếu nuôi dưỡng hận thù thì sẽ không có các tổ chức thiện nguyện mỗi năm đem tiền về nuôi kẻ khốn khó, mù lòa, nuôi trẻ mồ côi bất hạnh, lo cho các cụ già neo đơn hay người cùi bất hạnh, giúp thiên tai bão lụt, mà đúng ra những việc này phải do các cơ quan y tế, xã hội của Cộng Sản Việt Nam đảm trách. Nhưng mười tỷ, hay hai mươi tỷ cũng chỉ là hạt muối bỏ biển trong cái khổ đau, thiếu thốn của cả một dân tộc khi những tên được mệnh danh là đầy tớ của dân chỉ là bọn tham ô, xem dân như cỏ rác.


Nếu người Việt hải ngoại không yêu quê hương dân tộc thì sẽ không có những con số đồng bào mỗi năm tìm cách trở lại quê hương thăm mồ mả ông cha, giúp đỡ những người nghèo khó, đi từ Nam ra Bắc, rót hết đồng tiền dành dụm cho những chuyến đi.


Năm ngoái Bộ Ngoại Giao CSVN loan báo số lượng “Việt kiều” về ăn Tết lên đến 500,000 người. Như vậy, ngoài tiền máy bay ra, mỗi Việt Kiều rủng rỉnh, hạng chót cũng mang theo $3,000, rót về cho Việt Nam 1.2 tỉ đô la, không kể đến số tiền gửi hằng năm. Chúng ta đòi hỏi nước Mỹ ngưng chuyện giao thương, buôn bán với Việt Nam trong khi chúng ta đổ tiền về Việt Nam không điều kiện. Chúng ta đòi hỏi Việt Nam tôn trọng nhân quyền, trong khi bao nhiêu người trẻ tuổi tranh đấu cho lẽ phải, sự sống của người dân và chống ngoại xâm phải ngồi tù, thì “thương nữ” hải ngoại về cống hiến những đêm vui cho bọn cường quyền và ru ngủ đám thị dân quên chuyện đất nước lầm than.


Ðể biện minh cho chuyện trở lại quê hương, ông Trần Văn Thủy của “Chuyện Tử Tế,” đã bày ra câu chuyện “Nếu Ði Hết Biển,” kể chuyện bà thím nhà quê của ông khi trả lời câu hỏi của đứa cháu: “Ði hết làng ta thì đến làng nào hả thím?” Bà trả lời rành rẽ hết làng này sẽ đến làng kia, hết làng kia sẽ gặp làng nọ, sau ngôi làng cuối cùng, sẽ gặp biển.


“Thế đi hết biển thì đến đâu hả thím?” Bà thím này không trả lời được. Lớn lên ông Trần Văn Thủy mới tìm ra chân lý: “Ði hết biển, qua hết các đại dương, qua hết các châu lục, thì cuối cùng lại trở về làng xưa!” Quê hương là cái gì đẹp thật, thân yêu thật, nhưng nếu làng xưa là cái rọ, đi hết biển cuối cùng sẽ chui về cái rọ ngày xưa.


Nhiều cái cột đèn đã ra đi, nhưng không lẽ cột đèn lại trở về chôn chân mình vào cái lỗ cũ?


Bây giờ lại có người dạy chuyện đạo lý, cho chuyện trở về nơi mình đã ra đi “là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người…” Lẽ cố nhiên ước mơ trở lại quê hương là điều chính đáng của mọi người, nhưng liêm sỉ và đạo lý có hay không của chuyện trở về của những người này hay người kia, mới là chuyện đáng nói.


Chẳng lẽ ba vị đoạt giải khôi nguyên Nobel Văn Chương là thi sĩ Josept Brodsky (1987), văn hào Aleksander I. Solzhenitsyn (1970), nhà văn Cao Hành Kiện (2000), lưu vong vì chế độ cộng sản, chỉ trở về khi chế độ ấy mệnh chung, đều chẳng phải là người hay sao?


Tư lợi làm cho người ta ngụy biện và nói dối một cách thản nhiên.


Kẻ nói dối mà đỏ mặt chưa phải là kẻ nói dối, kẻ nói dối mà bình thản, ấy mới đáng sợ!


Ngày nay, bọn “theo chân Ðế Quốc Mỹ kiếm bơ thừa sữa cặn” mà năm 1975, cộng sản đã rêu rao, đã trở thành “khúc ruột ngàn dặm.” Ngày nay, bọn “ma cô, đĩ điếm” mà chúng đã không tiếc lời nguyền rủa, trở thành những người yêu nước, là khách mời để “thể hiện chính sách cởi mở của Nhà nước, tạo điều kiện cho những nghệ sĩ nay muốn hướng về Tổ quốc!”


Chuyện “Về-Ði” trong nhiều năm nay đã gây nhiều tranh luận, lời qua tiếng lại trong cộng đồng người Việt, và đã gây ra không ít chia rẽ. Những người về cộng tác với chính quyền trong nước, đương nhiên phải kể đến những việc giải trí, ca hát, ấn hành tác phẩm, đã tạo lợi thế cho chính quyền trong nước hân hoan khẳng định rằng: “Ðây cũng là bằng chứng hùng hồn của chính sách đại đoàn kết dân tộc!” Những hiện tượng này, kẻ chiến thắng coi như là những dấu hiệu hòa giải, quên đi quá khứ, hướng đến tương lai.


Trong khi đó cái khối người gọi là “dân tộc” trong nước lại chẳng thấy có tí nào đoàn kết. Hằng ngày ở nông thôn cho đến thành thị luôn luôn có sự đối đầu giữa hai thế lực, không cân xứng, một bên là cường quyền có công an vũ trang, súng đạn, chó săn, roi điện, một bên là người dân không tấc sắt trong tay, cơm đùm gạo bới đến cửa quan, vì phẫn nộ bởi chuyện mất đất mất nhà, mất quyền làm người, mà phải đứng lên tranh đấu, và nhận lãnh phần thiệt thòi nhất với đánh đập, tù đày.


Chứng bệnh Alzheimer làm cho người ta quên hết chuyện bây giờ mà nhớ những chuyện xưa, người đời lại mắc phải căn bệnh quên hết chuyện ngày xưa mà chỉ nhớ những chuyện trước mắt bây giờ. Do vậy có người đã quên cả chính mình, quên mình đã nói gì, hành động ra sao, nên soi gương thấy mặt mình dị dạng, thay đổi mà không biết hổ thẹn.


Tôi xin nhắc lại một câu danh ngôn về lợi dục đã có lần được ghi lại trên trang báo này: “Lợi dục không có phương châm nhất định, nó tùy phương hướng mà thay đổi, nó tùy thời buổi mà đổi thay, tùy công việc mà châm chước!”


Vậy con người, vì lợi dục mà phải ngụy biện, dối trá, hay lên mặt đạo đức thì cũng là chuyện thường tình!


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Tin Chó Chết’

“Tin chó chết” cũng thường được gọi là tin “xe cán chó...” là loại tin không ai cần biết, không làm ai quan tâm và nó cũng không ảnh hưởng đến ai.

Dấu chân trên tuyết

Nhà bạn tôi ở Bellevue, ở Shoreline và nhiều thành phố khác, tuyết như những đàn bướm trắng thiên di chậm chân chết cóng giữa đường, xác rụng tả tơi, phủ lên nóc nhà, bao lơn, đường sá, vạn vật.

Vật vã ba ngày Tết

Một kỳ lễ dài không phải là thời gian để nghỉ ngơi du lịch như ở các nước khác, mà ở đất nước ta là phải sống hết mình, cướp thời cơ, chụp giật, không nghỉ ngơi, mà phải tìm cách chen chúc nhau đến chỗ đông người.

Bể dâu

Kẻ viết bài này chua xót nhận ra người Cộng Sản không chỉ phá nát những công trình lớn nhỏ của con người, phá nát giang sơn hoa gấm Việt Nam mà còn phá nát cả nền văn hóa trọng nghĩa khinh tài của cả một dân tộc...

Số phận của một ca khúc

Ở miền Nam Việt Nam trước 1975, Ly Rượu Mừng xem là một bài hát tiêu biểu của nhạc Xuân, thường được trình bày trên các đài phát thanh và truyền hình của miền Nam và ở các buổi trình diễn âm nhạc cuối năm.

Ông sui

Cùng với tang quyến, xin gởi lòng kính ngưỡng chậm muộn của tôi theo ông tới cõi trời an lạc, là nơi ở tiếp theo của ông...

Vào tù để được ăn no?

Tám năm nay, từ ngày Tô Lâm ngồi ghế Bộ Trưởng Công An, đã có bao nhiêu người dân  chết trong nhà giam, bằng cách treo cổ tự tử trên song sắt cửa sổ

Lá cờ tổ quốc

Xin hãy trả lại địa vị đúng nhất của lá cờ tổ quốc Việt Nam từng lẫm liệt trường tồn qua bao nhiêu lớp sóng phế hưng trên kỳ đài Ngọ Môn...

Sóng vỗ, bèo trôi

Ông Thầy Tử Vi không vui, nói với tôi: “Cứ như lá số này của gia đình ông, thì trong vận hạn 10 năm sắp tới của ông xem như là một vận xấu kéo khá dài..."

Nếp nhăn thời gian

Một ngày cuối năm, trời Nam Cali nắng đẹp, tôi đến thăm thầy tôi, Giáo Sư Trần Ngọc Ninh, 97 tuổi, người thầy y khoa tôi kính trọng...