Chén cháo kí túc xá

Trăng Quê

(Nguồn: NguyenThiThanhHang.blogspot.com)

 

Viết blog lâu nay mà chưa có dịp đề cập đến thời “học đại” của tôi. Gọi là học đại vì thật sự ngày xưa khi chọn con đường vào đại học sư phạm Văn tôi đã không nghĩ ngợi gì cả.


Một bữa cơm tại kí túc xá Lê Văn Sĩ: Một nồi cơm, một nồi canh và một hũ mắm ruốc. (Hình: nguyenthithanhhang.blogspot.com)

Ngày ấy, gia đình nghèo, lại mang cái tì vết con “ngụy quân ngụy quyền” nên vào sư phạm là cách tốt nhất. Theo anh tôi thì đã theo nghiệp văn chương thì chỉ có hai con đường: Một là dạy học, hai là viết lách. Mà với cái lí lịch của gia đình tôi thì nếu có trở thành nhà báo thì chưa chắc gì đã tìm được việc làm. Bởi vậy, dù muốn hay không, tui phải làm nhà giáo. Thế là vào ÐHSP Văn để “học đại”.

Quay lại chuyện chén cháo.

Hôm nay được ăn chén cháo của Chí Phèo, giờ nghe tỉnh táo hơn nhiều. Nhưng vì ăn cháo nên nhớ bạn tôi kinh khủng.

Ðã hơn hai tháng rồi không liên lạc được với nhỏ. Gọi điện thì không bắt. Còn gửi email thì cũng chưa thấy hồi âm. Tức quá nên bây giờ tôi phải lôi nó lên blog để nó ngứa lỗ tai chơi.

Hai đứa chúng tôi đều là dân Trung theo gia đình vào Nam sinh sống. Trời xui đất khiến hai đứa chui vào ÐHSP và ở cùng phòng ở kí túc xá. Ðều là con của gia đình nghèo, chưa hết tháng đã hết tiền nên mượn mỏ nhau là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhớ thời hai đứa nấu cơm chung hồi mới vào kí túc xá, bữa ăn của hai đứa là cơm, canh rau má và mắm ruốc. Tôi nhớ thời đó để nấu một nồi canh rau má chỉ tốn 200 đồng (khoảng năm 1991).

Mòn mỏi bốn năm đại học với canh rau má và mắm ruốc. Thi thoảng mới có chút ít thịt. Không hiểu vì ăn uống thiếu thốn hay sao mà tôi hay bị bệnh lẹt xẹt hoài. Tôi nghiệp bạn tôi những lúc như thế, nó hay nấu cháo Thị Nở với hành lá và không quên đập vào một cái trứng gà để bồi bổ cho tôi. Thật tình lúc đó chúng tôi tin là cháo trứng gà là để giải nhiệt. Bởi vậy mà mau khỏi bệnh. Ðến giờ mới biết là trứng gà có protein, ít ra có chút dinh dưỡng. Khổ nỗi là khi người ta bệnh thì không muốn ăn. Vậy mà nó ép tôi ăn cho bằng được. Không sạch chén cháo thì nó không chịu.

Thương sao cái ngày học đại. Hai đứa lang thang đạp xe xuôi ngược thành phố Sài Gòn, có bản đồ trong túi nhưng không thèm coi vì muốn để cho lạc đặng rành đường hơn. Thời đó cũng không có trùm mặt mũi đeo khẩu trang như giờ nên nắng đen thui. Mỗi lần về nhà là ba tôi nói: Ði học đại học chứ đâu phải đi kinh tế mới đâu con?

Tháng tháng chúng tôi về thăm nhà. Nói là về thăm nhà chứ thật sự là về để xin tiền. Cuối tháng rồi, đâu còn tiền mà đi xích lô ra bến xe, vậy là phải đèo nhau ra bến xe rồi hẹn ngày xuống để ra bến xe mà đón. Mệt là thế, cực khổ là thế nhưng tình cảm làm sao.

Tính tôi thì hay bốc đồng, có chuyện là nói, xử trước rồi tính sau chứ để trong bụng nó ấm ức. Những lúc như vậy bạn thường nói: Làm răng đó coi được thì làm. Nó như vậy đó, không cản cũng không xúi. Tính nó như vậy nên được lòng người khác hơn tôi. Nhớ nhiều lúc buồn phiền, hai đứa có hai giường nhưng lại dồn hai xác vô một giường để ngủ. Rồi lấn nhau, cãi nhau thiệt là vui. Hai đứa tâm sự mọi chuyện, ít khi nào nó khóc. Chỉ có một lần nó chảy nước mắt vì một người bạn của nó bỏ đi nước ngoài theo gia đình. Bởi vậy mãi đến 2004 nó mới lập gia đình. Hú hồn, tôi nói với nó: Tưởng mi ế thiệt rồi chớ. Ai dè cũng có người rước giùm, hú hồn. Bạn tôi chỉ nhìn tôi cười thật hiền.

Rồi chúng tôi ra trường, hai đứa quyết định bám lại Sài Gòn không về quê. Thế là lại ở cùng nhà thuê. Rồi trời xui đất khiến hai đứa lại xin được vào một trường bán công để dạy. Thế là xưa nay là bạn cùng phòng, học cùng lớp, thỉnh thoảng ngủ chung giường. Bây giờ là đồng nghiệp dạy chung trường…

Chúng tôi thực sự xa nhau khi tôi theo chồng qua đây. Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi. Bạn tôi vẫn ở lại Sài Gòn, đi dạy 2 trường, “cày” thiệt nhiều để sắm xe sắm nhà. Bây giờ thì nó cũng yên mồ yên mả, í lộn, yên bề gia thất. Mừng!

Bây giờ hai đứa hai nơi. Cuộc sống rẽ chia hai đứa ra hai con đường khác nhau. Mỗi đứa có hạnh phúc riêng, nỗi đau riêng, day dứt riêng. Không biết bạn tôi có còn nghĩ về tôi như tôi nghĩ về bạn. Chỉ cần nghĩ đến thời học đại là tôi nhớ đến bạn. Mong rằng mơ ước của bạn sẽ thành hiện thực. Còn nếu không, hãy vui vẻ chấp nhận mà sống, bạn nhé!

Chiều nay ăn chén cháo của Chí Phèo nấu, tự nhiên nhớ tới bạn điên cuồng.

Lộc ơi, tao thương mi, nhớ mi lắm!


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đại học cộng đồng ở Ohio mang lớp học đến tận sở làm

Lớp học di động của Tri-C là một trong những chương trình thử nghiệm tương tự được các trường đại học cộng đồng tiến hành khắp nước Mỹ.

Nhà thiết kế Thái Nguyễn: Thành công nhờ giữ được bản sắc Việt

Lập nghiệp từ năm 23 tuổi, Thái Nguyễn đã làm việc từ 8 giờ sáng tới 2 giờ đêm mỗi ngày trong liên tục 16 năm qua, để làm nên tên tuổi cho một thương hiệu thời trang cùng tên, Thai Nguyen Atelier.

Vì sao sinh viên mới nên chọn vào đại học cộng đồng?

Vì đại học cộng đồng ngày càng tiến bộ, có nhiều đầu tư hơn, nên sinh viên nên cân nhắc chọn hệ thống đại học này.

Sinh viên UCI kêu gọi ngưng dùng thuốc trừ sâu để cứu loài ong mật

Anh Shawn Archbold, sinh viên UCI, phát chocolate, hoa và cà phê vào ngày lễ Valentines để đưa ra thông điệp rằng loài ong mật đang chết và nếu không có ong, sẽ không có chocolate trong ngày lễ này.

Nhiều trường trung học Mỹ thay đổi cách cho điểm học sinh

Tuy có một số thử nghiệm khác nhau về việc cho điểm, các nhà giáo tham dự vào những chương trình này có cùng một quan niệm

Sinh viên gốc Việt nhận giải nhì một cuộc thi của Disney

Triết Nguyễn, sinh viên đại học USC được giải nhì trong cuộc thi lần thứ 28 do “Walt Disney Imagineering” tổ chức.

Quá nhiều người học ‘Computer Science,’ đại học Mỹ thiếu thầy, thiếu lớp

Do sự thu hút của lương cao, công việc dễ kiếm lại được sự trọng vọng, rất nhiều sinh viên Mỹ đang đổ dồn vào học ngành điện toán.

Học máy tính, ưu tiên hàng đầu của giới trẻ

Xã hội ngày càng hiện đại và không thể thiếu sự hiện diện của máy tính. Vì vậy, học máy tính là ưu tiên hàng đầu của giới trẻ.

Những cách giúp thích nghi với một đất nước mới

Để vượt qua những khó khăn khi đến một đất nước mới, người nhập cư cần biết những cách để thích nghi với ngôi nhà mới của mình.

Nhiều học sinh trung học Mỹ chọn vào trường nghề để dễ kiếm việc

Do có tình trạng hàng triệu công việc về sản xuất hiện không kiếm ra người làm, nhiều học sinh Mỹ tốt nghiệp trung học nay vào trường dạy nghề.