Độc giả góp ý: ‘Từ ngày anh ra đi, lòng tôi không yên’

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.

*Góp ý của Đinh Hương:

Đọc thư chị, tôi thấy hai người còn yêu nhau lắm! Có những cặp vợ chồng khắc khẩu vậy đó, nhưng lạ lắm càng gây nhau càng chửi nhau thì càng thương nhau. Đọc thư của chị, tôi thấy chị còn thương anh lắm, nếu không thương thì khi ổng bỏ đi thì kệ ổng, hơi đâu mà âu lo, băn khoăn, không biết hiện nay ổng ăn ở thế nào? Khi ổng đi mà chị không nghĩ ông đi theo “con nào” mà chỉ nghĩ: Tôi cứ băn khoăn lo nghĩ không biết anh sống ra sao bên ngoài, lòng tôi cứ rấm rức lo âu.

Về phần anh, đâu phải anh đi luôn, anh cũng về thăm con, thăm vợ, khi nghe vợ thiếu thốn, dám đưa cho vợ mỗi tháng $1,500 là quá nhiều. Anh không phải là người xấu. Một điều quan trọng là cả hai anh chị đều sống tình trạng như vậy hai năm qua mà không ai nhắc chi đến chuyện phải ký giấy, ra tòa cho dứt khoác. Có lẽ cả hai người đều không nghĩ đến chuyện có một cuộc sống mới.

Theo tôi thì thôi, mình là đàn bà, chị nên nhường anh một bước, nên hòa hoãn để êm cửa êm nhà, còn hai con nữa, tội chúng nếu sống trong cảnh cha mẹ gấu ó nhau. Chị đừng quên câu “lạt mềm buộc chặt” Đàn ông ngó vậy mà không phải vậy, họ nhẹ dạ lắm, đừng để mất chồng, nhất là chồng tốt và có trách nhiệm.

Vài lời với chị, mong chị sớm bình an.

*Góp ý của DanH.

Thưa chị,

Trong cuộc đời của chúng ta có rất nhiều bài toán lớn nhỏ cần phải giải. Có những bài toán tìm được đáp số và có những bài toán khác chẳng bao giờ tìm ra đáp số.

Tôi thấy người đàn ông này là một người có tình dù anh không sống cạnh chị nhưng anh vẫn phụ với chị để nuôi dưỡng các con mặc dù anh có thể không phải cần làm thế cho đến khi có giấy tờ ly dị và quyền đòi cấp dưỡng của tòa.

$1,500 có thể là 1/5 hoặc có thể là 3/4 tiền lương của anh vì chị đã từng phàn nàn “chúng tôi cãi nhau gần như liên tục, cãi nhau từ ngày này sang ngày khác, phần lớn vì chúng tôi thiếu hụt trong vấn đề tài chánh. Cả hai vợ chồng đều đi làm nhưng chúng tôi vẫn không đủ tiền sinh sống” có nghĩa là khả năng làm tiền của anh chỉ đến mức đó (còn khả năng của chị thì sao?) mà phí tổn trong gia đình thì lại quá cao. Tại sao vậy? Tại vì không có nghề nghiệp chuyên môn, tại cờ bạc (không nghe nhắc đến) hay vì đua đòi quá mức?

Thay vì cần phải tìm hiểu anh ấy ở đâu, với ai, làm gì thì chị chỉ “băn khoăn lo nghĩ ” và yên lòng với cuộc sống bằng số tiền anh ấy phụ cấp chị lo cho con cái cộng thêm tiền làm partime của chị. Tôi nghiệm thấy chị bằng lòng với cuộc sống này. Giờ này người đàn ông mà trên giấy tờ vẫn còn là chồng của chị xem ra đã quen với cuộc sống tạm như thế. Anh thỉnh thoảng về nhà với chị vì có thể muốn được gần con và cũng vì muốn tìm lại chút hơi ấm tạm bợ với gia đình.

1/ Nếu chị cảm thấy vướng bận vì anh ấy quá thì nên ly dị và move on với phần đời còn lại.

2/ Nếu có ly dị thực sự thì phần anh ấy buộc phải cấp dưỡng cũng đã sắp hết (theo luật khác nhau của các tiểu bang là từ 18-21 tuổi) và số tiền phụ chị để nuôi các cháu sẽ chấm dứt. Chị có bài toán nào để tính cho sự thiếu hụt tiền bạc này chưa?

3/ Cuối cùng, nếu anh ấy không quá tệ ngoài cái tội nghèo và “vẫn chưa thuộc về ai” và chị còn “thương dễ” thì “xum họp” lại với nhau cho xong. Xem ra anh vẫn còn cái tình với chị.

Ngoài ra, ly dị hay là không bây giờ không còn cần thiết nữa, chỉ ngoại trừ chị sẵn sàng đặt bút để ký tên vào một tờ hôn thú mới.

Đùa một tí. Cứ để yên như thế có khi lại là hay vì nếu anh hit jackpot(s) chị sẽ được chia một nửa. Thế là bài toán nghèo đã tìm ra đáp số. Dù hoàn cảnh nào tôi cũng chúc chị luôn tìm được sự bình an.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT