Chồng tôi có… đuôi!

(Hình minh họa: Getty Images)

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Sau lần ăn cưới con gái của người bạn, trong cuộc sống của vợ chồng chúng tôi bỗng xuất hiện một bóng hồng.

Cô ấy không trẻ, không đẹp, không cao, không thấp… nhưng nhìn chung, cô bắt mắt, ăn nói lưu loát, sắc diện tươi vui, miệng cười duyên dáng, con mắt có đuôi (cái này mới ớn!).

Từ sau ngày gặp nhau trong đám cưới, mỗi sáng cứ đúng 8 giờ “con mắt có đuôi” ấy gọi phone cho chúng tôi. Nội dung bao giờ cũng là mời hai anh chị ra ăn sáng với em (cô ta có một tiệm food togo). Sáng nào cũng đúng y bon 8 giờ, cô gọi đúng giờ như là cô ngồi canh đồng hồ vậy. Cứ nghe phone reng, nhìn đồng hồ 8 giờ, là y chang cô ấy gọi. Nhiều hôm tôi không muốn đi, thì chồng tôi nói, trước sau mình cũng đi ăn sáng, thì ăn đâu cũng vậy, ăn chỗ cô ấy ủng hộ tiệm mới ra. Cô ta chỉ lấy nửa giá, nhưng không phải vì thế mà tôi muốn ra tiệm cô, tôi “ngửi” thấy có mùi bất trắc.

Ngày nào cô cũng gọi, đến độ, khoảng giờ đó mình cứ như là “chờ” tiếng phone, và không làm việc gì được. Ví dụ, đang định lau cái tủ lạnh, thì nghĩ còn năm phút nữa đến 8 giờ, mình mà lau sẽ không kịp. Chồng tôi thì ví dụ định chạy đi đổ xăng thì lại nói, thôi sau 8 giờ rồi đổ xăng luôn. Trời ơi! Vậy là sao? 8 giờ là giờ “thiêng”, cứ đến giờ “thiêng” thì coi như mọi sinh hoạt của hai vợ chồng đông đá lại. Tôi bực ghê! Tôi nói với chồng, hôm nay em không muốn đi, muốn dọn dẹp sau vườn, đi ăn với cô ấy mất thì giờ quá! Mà ăn ngoài toàn là bột ngọt không tốt, thì chồng lại nói: “Em không đi anh đi một mình!” Tôi nổi dóa, nghĩ, phải đi theo để canh ổng. Bởi có lần cùng đi một xe, ổng hút thuốc phì phèo, mình la thì cái “cô có đuôi” nói: “Em về nhà tóc thơm mùi thuốc lá!” Nói như là thơ vậy, sao mà chồng tôi không mê man tàn tật cho được! Rồi có lần cô ta còn nói: “Cứ đúng 8 giờ là em gọi, để hôm nào em không gọi thì anh chị sẽ thấy nhớ em”. Sao trời sinh cái giống đàn bà gì mà trơ đến thế. Dần dà, cô ta mua cho chồng tôi khi thì cái áo sơ mi, khi thì hộp chà bông. Có hôm còn táo bạo đề nghị, anh chị muốn mở quán cà phê không? Em mở cho rồi anh chị quản lý, tiền lời mình chia đôi… Cô ta có một trăm lẻ một lời đề nghị hấp dẫn, nhưng lần nào tôi cũng từ chối, và lần nào cũng vậy, đúng một trăm lẻ một lần, trên đường về, chồng tôi cự nự, nói tôi đa nghi như Tào Tháo!

Ổng mê quá rồi! Tôi định làm mạnh nhưng không biết cách nào? Thưa cô Nguyệt Nga, tôi có nên nói thẳng với “cô có đuôi” rằng là buông tha chồng tôi ra không?

Th. Ngô

*Góp ý của độc giả

-GY

Chuyện của chị nghe có vẻ mệt rồi. Một bóng hồng duyên dáng, có tiền của, đã chọn chồng mình, giải vui.

Nếu là tôi, tôi sẽ nói riêng với chồng: “Bộ anh thích cô ta hả, nếu không thì mình đừng liên lạc cô ta nữa”. Sau đó, mỗi khi cô ta kêu thì nói bận rồi cả hai không ra tiệm cô ta nữa. Nếu chồng không chịu, tức là coi thường vợ rồi, bỏ cho nhẹ lòng, để chồng phiêu lưu, một thời gian cổ chán, thích người khác, cho biết mùi.

Nếu chị không là người quyết đoán, thì phải tốn công chút. Luôn đi với chồng khi gặp cô ta. Chuyện nhà bỏ qua một bên đi, phải qua vận xui này trước đã. Chị đừng cằn nhằn, chỉ trích, mặt hầm hầm, khó thở lắm, lúc nào cũng vui vẻ, bình thường. Không khen chồng thì im lặng, chứ đừng chê, đừng lườm nguýt hay nói xấu cô ta. Tương lai họ sẽ trốn đi riêng đó. Mỗi khi chị nghi như vậy, ra tiệm cô ta coi có cổ không. Nếu không có, thì ngồi đó chờ cho đến khi cổ về, mặt mày buồn rầu, ủ rủ cho họ khỏi buôn bán luôn, mang theo sách để đọc. Nhân viên hỏi thì nói có chuyện muốn gặp cổ nên chờ cổ về. Khi cổ về, không gây gổ, không chụp mũ cổ, chỉ than thở buồn rầu. Chỗ buôn bán, không ai muốn vậy đâu. Thấy khó nuốt quá cổ sẽ nhả ra, tìm đối tượng khác.

-LYLY:

“Tôi có nên nói thẳng với ‘cô có đuôi’ rằng là buông tha chồng tôi ra không?”

Theo tôi thì nếu cái cô Mỵ Nương không rải lông ngỗng thì làm sao Trọng Thủy biết đường chạy theo, nên Thần Kim Quy nói với nhà vua: “Kẻ thù sau lưng ngươi”. Kẻ thù ở trong nhà chị đó. Nếu chồng chị không phát ra một tín hiệu thì cái cô kia đâu có đeo cứng như vậy! Lỗi là ở hết người chồng. Chị cứ thẳng tay mà truy ảnh, người có tội thường sợ, nên cứ theo đà đó mà tiến tới. Chị không cho đi nữa, hễ phone reng thì bắt phone ngay và nói mình không đi được, rồi bịa ra một lý do gì đó chứng tỏ tình cảm thắm thiết của hai vợ chồng. Ví dụ: “Sáng nay chị hơi bị cảm, cũng muốn ra chơi với em chứ nằm nhà hoài cũng mệt, nhưng ảnh không cho đi, ảnh nói ở nhà nghỉ cho khỏe, chuyện ra ngoài ăn sáng đâu bằng sức khỏe của em”. Hoặc “Hôm nay kỷ niệm ngày cưới, anh muốn đưa em đi ăn riêng”. Thế nào chồng chị cũng cự nự, nhưng ổng không dám nói linh tinh đâu. Chẳng lẽ vợ nói vậy mà ảnh còn đi. Tuy nhiên, nếu ảnh vẫn đi thì bám theo đến cùng, ngồi cứ kể chuyện vợ chồng, kể chuyện mẹ chồng tốt với mình, em chồng hay cả gia đình chồng thương mình.

Riết rồi cô ta cũng nản mà bỏ cuộc.

-T.Nguyen:

Em có một thắc mắc, tại sao cô ta xinh đẹp, giàu có, có rất nhiều ưu thế mà không kiếm những người còn available, mà đeo chi người có gia đình, lại đi đâu cũng kè kè bà vợ theo!? Thế nào trong đám bạn bè của anh chị chẳng có người độc thân vui tính, khi nào đi ăn dẫn theo ông độc thân đó và “bán độ” để tìm đường cho chồng mình thoát thân.

*Vấn đề mới

Thưa cô Nguyệt Nga, cháu chưa bao giờ hé lộ với ai chuyện này, bởi cháu mắc cỡ cùng với lòng tin vào tôn giáo, cháu không dám làm điều có thể gây tổn hại đến uy tín của đấng đại diện tôn giáo.

Thưa cô, cháu thường xuyên bị một người có chức sắc trong tôn giáo nhắn tin cho cháu. Ban đầu thì chỉ hỏi thăm sức khỏe, hỏi thăm ba mẹ cháu còn ở Việt Nam khi nào thì qua? Cháu đi học có gặp khó khăn gì không? Sau đó tiến thêm bước nữa là gọi điện cho cháu, cũng chỉ là những lời hỏi thăm, hỏi giờ học, hay hỏi giờ làm bài. Nói chung là những câu vô thưởng vô phạt. Cháu mới qua nên người đó xin cho cháu một việc làm ở chợ Việt Nam. Cháu rất mang ơn, vì nhờ có đồng ra đồng vào mà cháu trang trải được những chi phí tối thiểu trong đời sống. Họ chưa bao giờ tỏ một cử chỉ sổ sàng, lúc nào cũng chừng mực, giữ khoảng cách cần thiết. Họ chỉ chăm sóc cho cháu như một người em thôi, nhưng là phụ nữ cháu cảm thấy có điều gì đó bất thường trong mối liên hệ này.

Nếu chỉ có vậy chắc cháu chẳng băn khoăn lo nghĩ. Cách nay một tuần, họ gọi điện thoại hẹn cháu đi ăn, khi nghe cháu từ chối thì họ nói sẽ không mặc áo tu mà sẽ mặc áo như người thường để cháu không mắc cỡ. Cháu thấy kì cục quá cô NN ơi! Hôm đó cháu quyết tâm từ chối và cháu bắt đầu hạn chế trong việc trả lời phone. Mới đây họ gặp cháu trong thư viện, họ nói với cháu, cho họ hôn một cái, nhẹ thôi! Cháu đứng phắt dậy và bỏ ra cửa ngay.

Về nhà thật sự cháu quá sợ, cháu muốn cầu cứu một ai đó, mà cháu đâu có ai để cầu cứu. Thêm vào đó, cháu không dám nói ra điều này với ai. Cháu viết thư này xin cô và quí cô bác giúp cháu, nên làm gì, hay nên im lặng tránh xa, hay là nói thẳng với họ. Có một điều trên tất cả là cháu rất sợ mang tội!

Cháu HB

__________

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cách làm bánh bò hấp nước dừa

Bánh bò này đã có nước dừa nên không cần chan thêm nước cốt dừa lên trên. Khi ăn có thể chấm với mè, hay muối mè đều rất ngon. Bánh đạt yêu cầu sẽ nổi xốp, và dai, để qua ngày hôm sau vẫn không bị khô.

Đầy hơi

Nếu bên cạnh việc đầy hơi, ta có triệu chứng gì khác, như đau bụng, tiêu chảy, tiêu ra máu, sụt cân, vân vân, nguyên nhân có thể là các bệnh có thể nguy hiểm như viêm ruột, ung thư, …, khi đó, nên đi bác sĩ càng sớm càng tốt.

Ground zero – tọa độ số không, nơi nước mắt vẫn rơi

Con phố Walls ngắn ngủn, đụng nhà thờ Trinity, bọc sau lưng vài trăm mét là đến Ground zero- tọa độ số không. Đây từng một thời là niềm hãnh diện của Hoa Kỳ, từng một thời sừng sững vươn cao hai tòa nhà kiêu hãnh -Tháp đôi World Trade Center

Có chồng cũng như không

Hiện tại, chừng 2 đến 3 năm ảnh lại về thăm gia đình, nhưng chỉ có thế. Mộng qua sống ở Mỹ của con gái tôi coi như mỏi mòn. Thật là vô lý! Tôi cũng uất ức mà mình ở thế cô nên đành chịu đựng.

Năm bộ cánh thu hút người nhìn tại lễ trao giải Teen Choice Awards

Đến với lễ trao giải Teen Choice Awards năm nay, các nữ diễn viên đều chọn cho mình các trang phục năng động, trẻ trung, màu sắc và cuốn hút

Có nên đắp mặt nạ vào buổi sáng?

Cùng tìm hiểu lúc nào là thời điểm tốt nhất để đắp mặt nạ, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu đắp mặt nạ vào buổi sáng.

Làm sao để tăng cường sự trao đổi chất và sức đề kháng?

Dưới đây là năm bước giúp cải thiện sức đề kháng và tăng cường sự trao đổi chất, giúp bạn không cảm thấy mệt mỏi mà còn thấy sung sức, đầy năng lượng.

Xin cảm thông cho bác sĩ

Có ai đó từng so sánh người bác sĩ như một người lính ở tuyến đầu chống lại các thứ bệnh tật. Cho dù ấy chỉ là một điều ví von bóng bẩy, nhưng cũng có chút ít sự thật trong đó.

Kỷ niệm một lần đá dế

Lúc còn ở cấp tiểu học, tôi rất thích chơi đá dế. Mỗi ngày đi học được cho tiền quà bao nhiêu đều cúng cho mấy ông bán dế trước cổng trường, vì vậy nên tôi có cả một “sở thú”

Chớ muốn vợ của người ta!

Tôi đã yêu một phụ nữ có gia đình. Chúng tôi gặp nhau trong một đám cưới người bạn. Thú thật tôi chưa từng nghĩ đến chuyện gá nghĩa với ai.