Quả trứng gà sinh đôi

(Hình minh họa: Getty Images)

Tiểu Vân Ph.

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Sau năm 75, dù ba má tui là dân ăn học, có bằng cấp loại ưu vẫn bị phân về tuốt miệt Cà Mau, làm viên chức quèn dưới trướng các thủ trưởng bổ túc văn hóa trong rừng, vì cả hai bên nội ngoại đều là “thành phần con em Mỹ Ngụy.”

Với chế độ tem phiếu khắc nghiệt, thời đó ai cũng phải bung ra kiếm thêm.

Công tử tiểu thơ như ba má tui cũng câu cá, trồng rau, nuôi gà… Thời đó, ai bị bệnh mới được người đi thăm biếu vài trứng gà, quý lắm!

Tui rất thích ra thăm chuồng gà để lượm trứng. Ba tui đóng cái chuồng lài lài, nên hễ con nào đẻ trứng là quả trứng sẽ lăn xuống cái máng.

Những trứng nào đều đặn, dạng hàng tuyển, Má sẽ nâng niu bỏ vào rổ để bán chợ đen.

Hôm nào có trứng bị dị dạng, hoặc nhỏ quá, hoặc trứng “sinh đôi”, tức quả trứng ốm nhom, dài sọc, bên trong có 2 lòng đỏ, thì bữa cơm hôm ấy đối với tui như đại tiệc! Tui ngồi chồm hổm, mặc khói cay bay vào mắt, háo hức nhìn Má cẩn thận đập quả trứng sinh đôi đó vào chén, nêm tí nước mắm, tí tiêu, hành lá, rồi pha thêm nước lã, quấy đều xong mới chiên. Pha thêm nước lã là để trứng tráng ra được to hơn. Tôi luôn ao ước… bị bệnh, để được một mình ăn một trứng! Khi ấy tôi sẽ có quyền kêu Má đừng pha nước lã nữa.

Có dạo, ba tôi đi xa. Nghe nói đi tận Campuchia, để giúp “nước bạn” sau trận tàn sát của Pôn Pốt. Ở nhà, một hôm Má tôi bịnh chứ không phải tui.

Má nằm trên giường, trưa nóng, đắp 2 cái mền mà vẫn run cầm cập. Tui còn nhỏ quá đâu biết làm gì, chỉ chờ Má sai gì làm nấy. Má cũng ráng ngồi dậy, bắc được nồi cháo trắng, xong lại vô nằm.

Cháo sôi, tui múc ra tô, cẩn thận để giữa mâm. Tui rất chu đáo, biết đi lấy muỗng nhôm, một ly nước lọc, và chạy ra lề đường hái một bông bụp để hết vô mâm cho đẹp. (Có lẽ đây là điềm báo sở thích đi sưu tầm nhà hàng Michelin của tui sau này!)

Chưa hết, tui quyết định sẽ làm cho Má bất ngờ! Tưởng tượng cảnh Má xúc động vuốt tóc tui, mắt rơm rớm, là tui sướng rơn!

Tui bắc ghế trèo lên tủ quần áo, moi trong góc tủ ra… một trứng gà sinh đôi tui để dành từ khi nào không nhớ!

Cái hôm tui để dành quả trứng đó, là sau khi nghe Má tui kể chuyện về gia đình sóc biết để dành quả hồ đào trong hốc cây phòng Mùa Đông tới. Tui bèn để dành một quả trứng sinh đôi, phòng khi lâu quá gà không đẻ ra trứng như vậy thì tui sẽ lấy ra đưa Má, Má tui sẽ mừng biết chừng nào!

Hôm nay chính là dịp tui cần dùng đến quả trứng dự trữ quý giá đó. Tui bèn nâng niu để quả trứng vô mâm luôn, kế tô cháo.

Khệ nệ bưng mâm lên, tui lay lay:

– Má ơi! Má! Dậy ăn cháo cho hết bịnh!

Má tui gượng dậy, yếu ớt hỏi:

– Ủa, bữa nay gà đẻ trứng dài hả con.

Tui cười cười ra vẻ bí mật, không nói gì, đập bốp cái trứng vô tô cháo đang bốc khói.

Một dung dịch sền sệt, đen đen, bốc mùi thum thủm chảy cái rẹt vô tô!

Tui khóc òa! Khóc nức nở như mưa gió!

Má tui phải điều tra một hồi, sau câu chuyện tiếng được tiếng mất xen lẫn tiếng nấc của tui, mới đồ rằng quả trứng đó chắc tui ủ trong tủ áo cũng cả tháng!

Mà lạ thay, Má tui không la mắng gì tui, cũng không buồn không tiếc, mà Má tui chỉ… cười một trận, rồi hết bịnh!

Mừng quá, tui quyết định một nghĩa cử cao đẹp khác để đền bù: tui cho Má mượn con gấu Misa yêu dấu của tui để chơi hẳn một ngày! Dù nó là con gấu vải đã sờn, rách vài chỗ, nhưng thời đó đừng hòng ai đổi được con gấu đó của tui, dù bằng một chục trứng gà sinh đôi!

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Tàu hủ non sốt sa tế ngon, nhanh, gọn”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Má ơi!

Má mất để lại khoảng trống lớn cho các con. Tôi biết nhiều đêm anh không ngủ được, nhưng cứ nằm im thin thít không dám cựa quậy gì.

Viết về mẹ của bố tôi – Bà Nội

Tuổi thơ của anh em tôi phần lớn là cạnh nội vì mẹ phải theo bố đi kinh tế mới ở Hố Nai sau thời gian “cải tạo.” Những ký ức nhỏ nhoi còn sót lại thời tiểu học là đầu năm học nào chúng tôi cũng phải trả lời những sát hạch của giám thị : “Ai là con sĩ quan ngụy? đứng lên!” Tôi và nhiều bạn trong lớp đứng lên để được “điểm danh.”

Cha – ngọn nguồn muôn nẻo con đi

Thấy con quần quật dù chức sắc chẳng bao nhiêu, thấy con quay quắt vì những điều bất công mà cha-không-giúp được. Cha giấu tiếng thở dài.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

Chị Ba tôi, lá me non trộn muối đường

Tháng Năm, khi miền Tây đón những cơn mưa đầu mùa cũng là lúc bọn trẻ nhà quê được dịp thưởng thức món lá me non trộn muối đường đầy hấp dẫn, món ăn dân dã gợi lại bao kí ức về người chị thương yêu của tôi: chị Ba.

Những câu chuyện về Pá tui

Túm lại, khi pá tui trở về với xe xi măng, thì chiến trường đang rất náo nhiệt. Chị em tui đang chiến đấu quyết liệt bảo vệ thành, mấy viên cát xe tròn làm đạn chọi quân thù tá lả! Pá tui chẳng nói chẳng rằng, xắn ống quần lên lội vô giữa trận địa, chỉ tụi tui cách đắp đại bác!

Vinh dự được làm con của Bố

Nỗi mất mát lớn lao nhất trong đời tôi là cho đến ngày bố tôi mất, mà tôi chưa có thời gian thực hiện lời hứa cùng ông một lần về thăm Hà Nội, dẫu biết rằng đó không còn là Hà Nội của ngày bố tôi rời xa.

Mẹ tôi không hoàn hảo (hay Tất cả chúng ta đều đã bị đòn?)

Tôi run bắn, lóng ngóng, chưa biết làm gì thì mẹ hét lớn, “Chưa thuộc bài! Học hành kiểu gì con kia?” rồi bất ngờ nguyên cái chén cơm mẹ đang cầm bay thẳng vô trán tôi. Tôi sợ cứng người, đau điếng, ngồi thụp xuống ván khóc thét lên. Ba tôi từ bên ngoài chạy như bay vô nhà, ôm tôi thiệt chặt.

Người con chí hiếu, người cha chí tình

Đang khi tôi và ba tôi đứng chờ xe bus, bất chợt tôi thấy ông bước đến chỗ cô bán tủ thuốc lá nhỏ nhỏ gần đó, móc hết cam, chuối, bánh ú ra để trên đầu tủ thuốc và nói, “Cô lấy dùm ít bánh trái này để ăn và cho tôi ít tiền để hai cha con về xe.”

Có mẹ tốt là phước báu ở đời

Không cần phải có một người Mẹ Vĩ Đại, mà chỉ cần được sinh ra từ một người mẹ tốt thì đó chính là phước báu của đời làm người!