Tô bánh canh tôm nước dừa trong ký ức

Tô bánh canh tôm nước dừa trong ký ức. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Ngọc Lan

Hôm nay, lần đầu tiên tui nấu bánh canh tôm nước dừa, mặc dù trong tiềm thức thì đây là món mà tui ưa thích.

Nhưng lạ một điều, tuy nói rằng đây là món tui thích, vậy mà từ nhỏ đến giờ tui ăn chắc chưa đếm hết đầu một bàn tay! Vậy mà không hiểu tại sao tui lại nhớ rõ vị của nó, mùi thơm của nó, màu sắc của nó, và đặc biệt lại khắc trong trí mình, rằng thì là, nó ngon đến lạ lùng.

Tui quả thực không nhớ  hồi nhỏ má có nấu cho tui ăn món này bao giờ chưa, mà chỉ nhớ được chị chồng đã từng nấu tui ăn khi tui còn ở chung nhà với chị trước khi dọn ra riêng năm 1994.

Rồi tui đi Mỹ.

Lần đầu tiên trở về Sài Gòn, Tháng Mười Một, năm 2006, chị vào tận trong sân bay đón, hỏi tui muốn ăn gì, tui nói “ăn bánh canh tôm nước dừa.” Chị bảo “chị chưa bao giờ nấu món này!”

Tui không giải thích được là trí nhớ tui có những quãng bị “trắng bóc” hay chị không nhớ, chẳng biết. Nhưng mà chị nói “chị sẽ nấu cho ăn.”

Rồi tui đi Cần Thơ, chị bảo “để chị kêu xe cho.” Chị thuê taxi chở tui đi, chở tui về. Chưa bao giờ trong đời, tui thấy mình “sang trọng” như vậy.

Từ quê trở lên Sài Gòn, tui nhớ chị ngồi nhồi bột, cán, cắt, rồi nấu. Và tui ăn. Nhưng. Nó không ngon như tô bánh canh tui từng ăn trong tiềm thức. Không biết tại sao. Hay chị chưa từng nấu thiệt???

Dù vậy, đó là món ăn tui không bao giờ quên trong đời.

Bởi, đó là món cuối cùng tui được ăn từ chính tay chị nấu.

Tui trở về Mỹ chưa đầy một tuần thì được tin: chị đang ngồi chơi bỗng té xuống đất. Hôn mê.

Thời gian chị hôn mê không tính bằng ngày, bằng tuần, mà bằng tháng, bằng năm.

Rồi chị tỉnh.

Nhưng chị không thể tự đi được, không thể sử dụng đôi tay như ngày xưa, giọng nói của chị cũng biến dạng ít nhiều. Chỉ có trí nhớ của chị thì vẫn như in mọi thứ.

Những lần sau đó về Sài Gòn, tui vẫn ở quanh quẩn bên chị những khi không có việc phải ra ngoài. Chị vẫn hỏi tui muốn ăn gì, rồi chị nhờ người giúp việc nấu hoặc gọi nhà hàng mang đến món tui đòi. Tui đòi nhiều món, nhưng chưa bao giờ tui nhắc đến món bánh canh tôm nước dừa này.

Chị vẫn là người gọi taxi cho tui đi đến những nơi tui cần, mỗi khi tui về, dù thực sự, không phải lúc nào chị nói người ta cũng có thể nghe rõ, phải hỏi đi hỏi lại. Trước khi muốn đi đâu, tui vào nơi chị ngồi và “Chị ơi, chị kêu xe dùm em đi đến…. hén”. Vậy là chị cầm phone lên, lọ mọ bấm bấm… Tui nhớ có lần chị gọi, hình như họ hỏi lại hoài, chị giận. Chị nói, số nè, em tự gọi đi. Tui trả lời tỉnh bơ “Không. Chị gọi thì em đi.” Rồi chị lại lọ mọ bấm bấm bàn phím trên cái phone…

Chiều qua, sau khi chạy tới chạy lui với đủ việc không tên trong thời gian còn nghỉ phép, vô bếp đứng nhìn, không biết nấu gì ăn chiều. Tự dưng lại nhớ đến món bánh canh tôm nước dừa này.

Và nấu thử.

Mà sao vừa nấu, nước mắt lại cứ chảy hoài. Dù nồi bánh canh nấu xong, đã có mùi vị như trong tiềm thức… (Ngọc Lan)

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.
Bài liên quan

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

FDA báo động về ‘độn ngực’

Thủ phạm tạo đau khớp và suy nhược cho quý bà có vẻ là sản phẩm độn ngực (những túi silicone chứa chất silicone lỏng hoặc chứa nước mặn) được độn vào vú phụ nữ, với mục đích thẩm mỹ.

Kiều Quan, người gốc Việt được vinh danh ‘Người Phụ Nữ 2019’

Cô được vinh danh không chỉ vì là phụ nữ gốc Việt duy nhất thành đạt trong kinh doanh, mà còn là những đóng góp trong cộng đồng nhiều năm qua.

Đụng xe

Tuổi 62 khó để cho hắn tìm một công việc lâu dài và ổn định. Tui cảm thông cho hắn và thương cho số phận lưu vong, đơn độc nơi xứ người.

Tôi quá chán chồng

Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên.

Ăn nhiều trứng dễ đau tim, uống ngọt nhiều mau chết sớm

Mới đây, một nghiên cứu từ trường Đại Học Harvard cho thấy uống nước ngọt soda có thể làm giảm tuổi thọ.

Dưỡng da từ nguyên liệu thiên nhiên

Công nghiệp làm đẹp và dưỡng da luôn thay đổi không ngừng với các sản phẩm và công nghệ chăm sóc da liên tục được giới thiệu ra thị trường.

4 dấu hiệu cho thấy ‘người ấy’ không thích bạn

Hẹn hò là một trong những giai đoạn hạnh phúc nhất và vui vẻ nhất của những cặp bắt đầu tìm hiểu và đến với nhau.

Phong cách thời trang cá tính tại lễ trao giải iHeart Radio Music Awards 2019

Lễ trao giải iHeart Radio Music Awards năm 2019 vừa diễn ra hôm Thứ Sáu, 15 Tháng Ba vừa qua tại nhà hát Microsft Theater.

Bảy trong 9 người nhận giải Phụ Nữ Xuất Sắc Westminster là gốc Việt

Bảy trong số chín người được trao giải Phụ Nữ Xuất Sắc Westminster (Women of Distinction) là người gốc Việt, vừa được vinh danh.

Tản mạn quanh chiếc bàn ăn

Mới đây tôi đọc cái Facebook post nói về 50 phong cách lịch sự và lễ phép khi ngồi bàn ăn với tựa đề Cẩm Nang Ra Mắt Nhà Người Yêu. Bài viết có phần hài hước nhưng không kém những điều thực tế