LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Thưa cô, đi Yoga tinh thần phải thoải mái, lúc tập thì chú ý vào bài, không vướng bận những điều phiền toái đời thường mà phải buông xả, ấy mới là Yoga.
Nhưng thưa cô nơi cháu tập không được như vậy, lúc nào cũng có những điều không ưng ý ảnh hưởng đến ý nghĩa của chữ Yoga. Nơi cháu tập khá xa khu Bolsa, nhưng không phải vì thế mà ít người Việt, hết 50% là người Việt Nam, mà chắc cô cũng biết, Việt Nam là chúa tụ năm tụ bảy, vào đến nơi thì giành chỗ cho nhau, rồi thì như chỗ không người họ oang oang nói đủ các thứ trên trời dưới đất, mà nhiều nhất là “tám” về đời tư của các nghệ sĩ… Mà thôi cho cũng được đi, vì khi vào giờ học, họ im lặng không nói nữa.
Cách nay một tháng, lớp cháu xuất hiện một kỳ nhân. Ông này buồn cười lắm! Cứ sau mỗi động tác nặng thì ổng lại thở to phù… phù… như hò leo núi. Mà ổng thở to ghê lắm, cả lớp đều nghe. Sau dần dần, mỗi khi xong một động tác nặng thì ngần ấy con người quay lại chăm chú vào ông, hồi hộp chờ ông “phù… phù…” Dần dần mọi người cũng quen cái “phù… phù…” của ông, mà đôi khi còn thấy vui nữa.
Nhưng mới đây lớp lại xuất hiện thêm một kỳ nhân khác, kỳ bí hơn một vạn lần ông kia. Ông này không “phù… phù…” sau mỗi động tác mạnh, mà ông rên “hừ hừ” suốt buổi tập. Động tác mạnh hay yếu gì ổng cũng rên “hừ hừ”. Lạy Chúa! cũng may 5 phút cuối cùng, khi mọi người nằm im không tập nữa, chỉ có tiếng nhạc thật êm, thì ổng hết rên.
Cháu nói không quá lời, ổng rên như trong phim… sex vậy! Đến độ cô Mễ tập cạnh ổng phải than lên “OMG!”. Cô ơi! Làm sao bây giờ, ngày nào cháu cũng tập yoga trong bực dọc. Cháu lại không muốn đổi lớp vì cô giáo của cháu là người dạy hay nhất trung tâm. Từ ngày có cái ông rên “hừ hừ”, tụi cháu tập trung ghét ổng mà quên để ý đến cái ông thở “phù phù” kia. Đúng là khi có Trump đâm ra thương Bush!
Cái ông này làm cháu nhớ đến một chuyện tình. Có một thanh niên yêu một cô gái, cô gái này phải chăm sóc một đứa em tật nguyền. Cứ mỗi lần anh sắp nói lời yêu thương với cô gái thì đứa bé khóc thét lên. Cứ thế nhiều lần khiến anh phải xa cô gái.
Chẳng lẽ cháu phải bỏ cô giáo giỏi của cháu đi lớp khác để không phải chịu đựng cái ông “rên hừ hừ” đó?!
Minh Hà
*Góp ý của độc giả
-AC
Tập yoga cho tinh thần thoải mái, mà tinh thần không thoải mái, lại thêm phiền toái thì tập ích lợi gì, người dạy giỏi hay không, cũng do mình học. Họ không rút lui thì mình tự rút lui, để tránh nghe những bình luận nhiều chuyện, tránh nghe thở phù phù… tránh được mọi thứ… còn nếu muốn tiếp tục thì … chấp nhận.
-Hong
Trong lớp Yoga tôi đi cũng có 1 bà người Việt rên kiểu “phòng the” làm ai cũng khó chịu, nhắc hoài bà không đổi.
Nên chúng tôi rủ nhau mười mấy người, tới phàn nàn với ngay cô giáo. Yêu cầu cô giáo mỗi lần trước khi tập làm ơn nhắc học sinh nên giữ im lặng đừng làm gì để phiền hà tới người chung quanh.
Người Việt có tánh nể thầy cô và sợ người ngoại quốc, nên chính cô giáo nói thì họ sẽ nghe lời.
Còn cô giáo thấy đông người phàn nàn thì cô sẽ phải lên tiếng, chẳng thà để mất 1,2 người học sinh bất lịch sự, hơn là để mất hơn chục học sinh khác.
Vì trong những lớp ở gym, nếu lớp nào học sinh ít hơn 12 người kéo dài suốt mấy tuần, thì lớp đó sẽ bị giải tán.
-Hoang Nguyen
Cái cô tập yoga ơi, sao lại có Trump với Bush vào trong này? Cô thù ông Trump tới vậy sao? Đi tập Yoga hãy để cho tinh thần thoải mái, Quên thù hận đi thì yoga mới hiệu nghiệm nhé. Đọc… cô mà tôi cười bể bụng.
-Tina
Đọc thư cô mà tôi cười từng chặp. Cô duyên dáng lắm, cô nêu một vấn đề làm mình tức tối mà cô viết nhẹ nhàng vui tươi chứng tỏ tính cô cởi mở, lạc quan, yêu đời. Có lẽ cái ông đó “rên” quá đáng lắm nên cô mới lên tiếng.
Sau này khi lớn tuổi, tôi quan niệm cái gì không thích thì nói, không để trong lòng, vì để trong lòng chẳng giúp ích gì, mà cứ chồng chất sự bực mình. Tại sao mình lại làm khổ, hành hạ mình. Cứ nói ra đi, không ai giết mình cả. Cô cứ nói thẳng với ông ấy, còn cô ngại không nói thì cô nói với cô giáo, hoặc ngại nữa thì rủ nhau cả đám lên nói với cô giáo. Tại sao lại phải bỏ lớp, bỏ cô giáo mình yêu thích. Cô đâu có lỗi mà phải chịu thiệt thòi. Xã hội đầy rẫy những điều chướng tai gai mắt, ai cũng bỏ qua chị đựng thì làm sao xã hội tiến lên được. Ăn thua cách mình nói thôi cô à, mình nói xây dựng nó khác với nói theo kiểu chỉ trích.
Chúc cô sớm có những giờ phút bình yên trong lớp yoga.
*Vấn đề mới
Thưa cô Nguyệt Nga, mặc dù gần đây trên báo Người Việt có đăng vụ lừa tiền của một số thợ xây nhà, và đây đó trong bạn bè thân quen cũng có người bị những contructor lấy tiền rồi chạy mất, để lại công trình ngổn ngang. Cháu đọc những bài ấy và thường là rất ơ hờ vì nghĩ chẳng bao giờ mình rơi vào tình huống bị lừa gạt. Cháu an tâm với người thợ lâu năm thân tình của gia đình mình.
Vậy mà, bỗng dưng một ngày đẹp trời, gia đình cháu điêu đứng với vụ “chạy làng” của anh contructor thân thiết. Tụi cháu rất buồn phiền nhưng biết làm sao, sau bao nhiêu cô gắng tụi cháu vẫn không sao liên lạc được với anh. Chuyện đã lỡ thì đành đi tới, vợ chồng cháu không nhìn lui để dày vò mình nữa. Tụi cháu tự đi mua vật liệu rồi kiếm người khác làm tiếp. Trong thời gian đi mua vật liệu, tụi cháu cũng gặp nhiều tình huống đắng cay. Cái đắng cay này và cái đắng cay mất tiền trước đó, cháu chẳng biết nỗi cay đắng nào lớn lao hơn.
Cách nay một tuần, vợ chồng cháu lên City để xin đổi tên trong giấy phép sửa nhà.
Người phụ trách hỏi lý do thay đổi tên người đứng giấy phép. Chúng cháu nói bị người contructor lấy tiền rồi bỏ việc. Người phụ trách hỏi tiếp: “Người Việt Nam phải không? Chuyện này đâu có lạ.” Chúng cháu không trả lời, chỉ cười cho qua chuyện. Ai ngờ ngày hôm sau đến một nơi bán đồ xây dựng, câu chuyện lại được lập lại. Vì tụi cháu không rành nên trình bày hoàn cảnh và nhờ ông đứng bán hướng dẫn phải mua những gì. Ông ấy nghe xong nói ngay: “Người bỏ chạy có phải người Việt Nam không?” Chồng cháu cười không trả lời. Thì ổng nói tiếp: “Có gì đâu mà e ngại, vợ tui cũng người Việt Nam mà”. Vợ chồng cháu ra về mà lòng buồn hiu. Người mình ăn ở sao mà để mang tiếng vậy? Sau lần đó, tụi cháu không đến tiệm Mỹ mua nữa, mà mua ở tiệm Việt Nam cho chắc ăn, khỏi bị nghe những lời như xát muối vào lòng mình.
Thêm một chuyện nữa, là từ ngày bị hai nơi nói như vậy, về nhà chồng cháu không cho đứa con nhỏ nói tiếng Việt nữa. Anh bắt cháu không được nói tiếng Việt với con. Cháu lên tiếng phản đối thì mặt chồng cháu cứ lầm lì lầm lì không nói gì. Thưa cô, tự nhiên chuyện nọ xọ chuyện kia, dây nhợ kéo giăng. Cháu chẳng biết làm sao nữa! Con cháu ở tuổi mới tập nói, nó đã nói rất giỏi tiếng Việt, vậy mà nay hễ nó mở miệng nói tiếng Việt là bố nó trừng mắt, nó đổi qua tiếng Mỹ ngay. Cháu thật không biết giải quyết thế nào chuyện này thưa cô.
Kathy
__________
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]













































































