Giới thiệu nhà thơ: Nguyễn Đan Tâm

Nguyễn Đan Tâm

 

Về thăm Chợ Lách

Lâu quá không có về thăm Chợ Lách,
Kể từ ngày quyết bỏ xứ ra đi.
Để lại quê, người em gái xuân thì.
Đêm mong nhớ, ngày đợi chờ mòn mỏi.
Sông Cổ Chiên, phù sa cuồn cuộn chảy.
Dề lục bình trôi, trôi mãi về đâu?
Đò Đình Khao thay thế một nhịp cầu,
Bao năm tháng, đón đưa người qua lại.
Đò vừa cặp bến, đoàn người tuôn chảy,
Về Bình Hòa Phước, Phú Phụng, Hòa Ninh,
Hay đi Hòa Nghĩa, Bình Thuận, An Bình,
Hoặc xuống Vĩnh Thành, Cái Nhum, Long Thới.
Đây Cái Mơn, quê hương Trương vĩnh Ký.
Mấy trăm năm, mới có một nhân tài.
Chữ quốc ngữ, ra công sức dùi mài.
Cho hậu thế ngẩng mặt cùng thế giới.
Chợ Chợ Lách, tấp nập người lui tới.
Cầu Chợ Lách, xe cộ dập dìu qua.
Vườn trái cây chào đón khách phương xa.
Làng bông kiểng, trăm hoa khoe màu sắc.
Kinh Chợ Lách vẫn hiền hòa như trước.
Bao ghe, xuồng, cứ xuôi ngược, ngược xuôi.
Nhưng “người muôn năm cũ” mất đâu rồi?
Sau biến cố đổi đời, tháng tư đó.
“Vật đổi, sao dời”, thăng trầm thế sự!
Ôi! Dòng đời trôi, sao cứ mãi trôi!
Có còn ai? Hay chỉ một mình tôi!
Tiếc thương mãi cho một thời quá khứ.,.

Nguyễn Đan Tâm
(Tặng những người con Chợ Lách)

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh

Nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh tên thật là Võ Thị Hoài Trinh, thường lấy các bút hiệu là Hoàng Trúc, Nguyễn Vinh, Bằng Cử, đặc biệt với hai bài thơ “Kiếp Nào Có Yêu Nhau” và “Đừng Bỏ...

Giới thiệu nhà thơ Đoàn Hạo Lương

Tháng Giêng Tháng giêng em lấy chồng Ngồng cải vàng khóc tiễn người sang sông Mù u buồn, bướm chẳng muốn đậu muốn bay! Tháng giêng em tay bế tay bồng Vạt mây chiều sẫm tím Đường chân trời như...

Giới thiệu nhà thơ NP PHAN

khúc tháng tư một ngày ta đứng bên sườn dốc ngắm lối đi gầy theo tháng năm cơn gió đã ưu tư từ độ ta chưa hò hẹn, nguyệt chưa rằm bỗng dưng ta nhớ mùa hoa trắng trắng mãi cùng ta một nỗi niềm bước...

Giới thiệu nhà thơ Hàn Chung

Ngoại Mình không nhớ ngoại của mình lại đi nhớ ngoại của tình nhân xưa ngoại mình đã hóa gió mưa từ khi hạt bụi còn chưa nên hài Thôi thì chẳng ngoại của ai ngoại chung là của cả hai đứa mà ngày em tóc...

Giới thiệu thơ Trương Thị Bách Mỵ

Nhân danh mùi thơm của rừng/ Ai đó đã gửi thiếp mời/ Tấm bưu thiếp đến từ thế kỉ trước/ Mẹ đang cấy trên cánh đồng trăng tháng Giêng

Giới thiệu nhà thơ Huỳnh Liễu Ngạn

về đâu em về đâu em/ mà trăng với nước đã mềm ngọn cau/ em đi mùa đã thay màu/ bến sông vàng một nhịp cầu tre đưa/ còn thương cây mít cây dừa

Bài thơ cũ: Nhà thơ Vũ Hữu Định

Vũ Hữu Định (1942-1981), tên thật Lê Quang Trung, gắn liền với bài thơ “Còn chút gì để nhớ”, được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc năm 1970.

Giới thiệu nhà thơ Phan Nam

Lục bình từ đâu tới/ Mà sông mải miết trôi/ Hai bên sông là phố/ Hai bên đường sưa bay/ Mùa vàng đã chín rụng/ Hoa như mưa rơi rơi

Giới thiệu nhà thơ Trương Chi

Dân chủ không phải là có tội/ Người đứng lên vì đất nước đau thương/ Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn

Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Phương Thúy

chỉ để ngắm đàn cừu/ Những con cừu nhẫn nha với cỏ/ nhẫn nha với nắng/ dường như chúng không nhìn thấy em/ Chỉ có em nhìn thấy em