Hàng hóa ở Việt Nam cái gì cũng giả


*Từ bột giặt, trang bị nội thất đến gốm sứ đời… Trần
 
HÀ NỘI (NV).- Tung hàng ngàn món vật liệu xây dựng “dởm” của Trung Quốc gắn nhãn “Made in Japan” ra thị trường bán với giá gấp đôi, thương gia đang hưởng siêu lợi nhuận nhờ qua mặt người tiêu thụ.


 





Trang bị nội thất “dởm” gắn mác “sịn” bán đầy thị trường Hà Nội. (Hình: báo Tiền Phong)
 

Cuộc bố ráp hàng giả tại quận Hai Bà Trưng chiều ngày 22 tháng 4 kéo dài nhiều tiếng đồng hồ của công an Hà Nội đã phát giác không dưới 5 tấn hàng vật liệu xây dựng như vòi tắm hoa sen, lavabo… “dởm.”

Tất cả số hàng này đều gắn nhãn “hàng hiệu” như Inax, American Standard, Viglacera “Made in Japan,” nói là của công ty thương mại D.H. đặt văn phòng tại Hà Nội nhập về. Tuy nhiên, theo báo Tiền Phong, cuộc điều tra sau đó giúp xác định rằng tất cả đều là hàng Trung Quốc.
 
Lục soát kho hàng của công ty D.M. tại phố Kim Đồng, Hà Nội, người ta tìm thấy rất nhiều bộ vòi sen cùng với tem, nhãn, cả tem “chống hàng giả” dùng để dán lên hàng giả. Công an Hà Nội cho biết, số hàng giả nói trên trị giá ít nhất một tỉ đồng, tương đương 50,000 đô. Đây là giá thực nhập từ Trung Quốc. Đưa hàng “dởm” ra thị trường bán với giá gấp đôi, nhà kinh doanh lời trung bình mỗi món khoảng 1 triệu đồng, tương đương 50 đô, – con số không hời.
 
Giám đốc công ty D.M. – ông Nguyễn Văn Hiểu, cư dân quận Hoàng Mai thú nhận đã đặt các công ty ở Trung Quốc sản xuất các loại sản phẩm trên, vận chuyển về kho ở Hà Nội. Sau đó, ông Hiểu thuê công nhân lắp ráp, dán nhãn, biến thành hàng Nhật rồi tung ra thị trường. Theo một số nhà chuyên môn, hàng giả giống y như thật, nên “chỉ có mua lầm chứ bán không lầm.”
 
Đến 10 giờ sáng ngày 23 tháng 4, người ta lại tìm thấy hàng trăm bình rửa chén “dởm,” được “sản xuất” tại một căn nhà ở phường Long Bình, thành phố Biên Hòa do bà Nguyễn Thị Thêm, cư dân Thái Bình làm chủ. Theo báo Thanh Niên, đây là “cứ điểm” của ổ sản xuất các loại nước xả, nước rửa chén, bột giặt… “dởm.”
 
Bà Thêm – chủ nhà, thú nhận đã mua các loại sản phẩm thật mang về pha thêm nước lạnh, hóa chất, sau đó đóng chai, dán nhãn y như thật rồi đóng thùng mang đi tiêu thụ. Đội quản lý thị trường Đồng Nai tịch thu hàng trăm chai nước xã, rửa chén, bột giặt “dởm” thành phẩm suýt chút nữa được tung ra thị trường.
 
Báo Thanh Niên còn cho biết thêm, hàng giả cổ bán đầy chợ Viềng, thị trấn Nam Giang, tỉnh Nam Định. Các loại hàng này được bày bán tại 100 quày, sạp, được giới thiệu là đồ gốm, đồ đồng, đồ sứ… được sản xuất từ thời… Lê, Lý, Trần cho đến thời Nguyễn. Các chủ sạp còn khoe có cả đồ cổ đời Thanh, Trung Quốc.
 
Tuy nhiên, theo một hội viên Hội Cổ vật ở tỉnh Nam Định, chỉ có khoảng 20% hàng hóa ở đây là cổ thật, còn lại đều là “giả cổ.” Vì không thể phân biệt được thật – giả nên nhiều người vung tiền ra mua lấy đồ “dởm” mang về nhà.
 
Ông Trần Trung Hưng, hội viên Hội Cổ vật Thiên Trường cho biết, người làm hàng giả rất khéo, có thể khiến người ta mua lầm một chân đèn bằng đồng ố “hàng trăm năm tuổi.” Ông Hưng nói thêm, không ít người mua nhầm chiếc chum lấm lem bùn, tưởng cổ vật vừa được đưa lên từ lòng đất chứ không biết đó là sản phẩm của nền kỹ nghệ “phục chế.” Theo ông, có người mới chơi đồ cổ đã ngậm đắng nuốt cay khi biết ra món đồ cổ mình mua lầm chỉ đáng giá vài chục ngàn mà ông đã bỏ ra tới hàng triệu để mua lấy. (PL)  
 


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT