30 năm & chuyện cha con mình – Thơ Hồ Minh Tâm

 Hồ Minh Tâm

30 năm & chuyện cha con mình 

chắc tôi buồn hơn cha buồn đêm cũ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

đêm
nghe chương trình đọc truyện đêm khuya
cha nói: nhạc ni buồn mà hay chi lạ
tôi im lặng gật đầu
ngọn đèn dầu lay lay vừa đủ rọi
chắc chỉ đủ cho cha tôi thấy buồn trong đầu tôi lúc ấy
cũng lay
lay

chuyện kể về gì đó
ba mươi năm rồi tôi không còn nhớ nữa
chỉ có lại điều này, ba thở dài: con nghe hay ngủ rồi con
tôi lại gật đầu
ba mươi năm quê tôi đèn dầu
ba mươi năm nhà tôi vách đất
ba mươi năm bát cơm không độn – là điều không có thật
ba mươi năm – ngày đó cha bằng tuổi tôi bây giờ
gió lùa qua vách đất hơ hớ
quê nghèo trơn, gió không buồn ở
chỉ tiếng thở dài của cha ở lại với quê

ba mươi năm ngày biên giới giao tranh
gió phương bắc dội về nặng mùi thuốc súng
sau chương trình đọc truyện là tin thế sự cuối ngày…
xác người người chất chồng dãy dãy
cha buồn: mất nước như chơi
ba mươi năm rồi
tôi bằng tuổi cha ngày đó
đất nước bây giờ không bom nổ khói cay
làng quê – cơm trắng, điện giăng đầy
phố xá – nhà lầu xe hơi dãy dãy
chỉ có tay bắt, bắt tay…
chỉ có gật đầu và vỗ tay trước “rừng vàng biển bạc”
nhưng rừng liệu có còn để mà vàng lá
biển bạc đầu – ngày một dâng nước lớn mất rồi

cha ơi
cha bây giờ bên ấy
không biết có còn buồn: mất nước như chơi?

đêm nay
mình tôi với khúc nhạc buồn đêm khuya năm cũ
không ôm được con vào lòng
chỉ đế hỏi: con đã ngủ chưa
và nghe tin cuối ngày thế sự
tôi buồn hơn
chắc tôi buồn hơn cha buồn đêm cũ
chẳng biết thọc tiếng thở dài cho ai
đêm đen
đêm dài
đêm nén lại
lòng tôi…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT