Anh không còn tìm thấy em ở trần gian này – Thơ Nguyễn Viện

Nguyễn Viện

Anh không còn tìm thấy em ở trần gian này 

Anh không tìm thấy em trong bản nhạc mà chúng ta vẫn nghe. (Tranh: Nguyễn Trung)

Em tuyệt tích giữa đường phố chật chội
những hàng quán quen
những chỗ ngồi thân thuộc
những âm thanh và chuyển động của tịch lặng của hàng cây của những cột đèn
Anh không tìm thấy em trong bản nhạc mà chúng ta vẫn nghe
anh không tìm thấy em trong những món ăn mà chúng ta cùng thích
ly cà phê americano không đường và ổ bánh mì thịt trong đầu hẻm
Anh không tìm thấy em trên sườn núi
anh không tìm thấy em dưới mé biển
Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và nắng vẫn chói chang
những cơn mưa vẫn đổ xuống đồng bằng đổ xuống nỗi nhớ nhung dịu ngọt
nhưng anh không tìm thấy em
không tìm thấy bất cứ điều gì về cái đã từng của chúng ta
Không phải là anh đã quên
không phải là anh không còn yêu em
Phải chăng anh đã chết như mùa hè năm ấy
phải chăng anh đã điên cuồng như một đám mây
Những cơn gió đi qua không để lại dấu vết
anh đã đến trần gian này và yêu em như phải thế
và anh đã ở lại trần gian này để làm chứng cho sự hiện hữu của em của hư ảo của tình yêu.
4/3/2024

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT