Chiều – Thơ trần hoàng phố

trần hoàng phố

Chiều 

Bàn tay thời gian như khẽ níu vào cái bóng. (Trnh: Đinh Trường Chinh)

1-
Tôi đọc được ý nghĩa của buổi chiều
Trên tấm bản đồ rực rỡ sắc màu của đám mây hoàng hôn
Tôi lắng nghe buổi chiều đã xuống thật sâu trong trái tim
Tôi ngửi thấy mùi chiều
Trong cái bóng đã ngã
chiều đã rơi mênh mông
xuống bóng linh hồn tôi

2-
Trên thân thể chiều
Tôi nghe thấy tiếng rơi thời gian thật khẽ
Thời gian chạm một chiếc nút tế vi trên da thịt tôi
Chiều đã giăng chiếc lưới bí ẩn bao la
phủ kín linh hồn tôi

3-
Trên ký hiệu lặng yên của chiều xuống
Tôi đọc được khuôn mặt trầm lắng uy nghiêm của sự nghỉ ngơi
Tôi chìm thật sâu vào bóng đêm lòng mẹ
Tôi chết tái sinh và được cứu rỗi với ngày mới

4-
Trên hơi thở của chiều về
Tôi như nghe thấy tiếng gọi mênh mông
Bàn tay thời gian như khẽ níu vào cái bóng
của linh hồn đất trời
Và chạm thật khẽ vào trái tim tôi
Nỗi buồn

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT