Lê Giang Trần
Gậy khúc

Lời nhỏ nhẹ như cái bang hành khất
Bình bát hồn nhiên nhận bố thí tâm
Đọc chú vãng sanh siêu linh thực vật
Nuôi thân này bền lực sống lang thang.
Người gần bên chốc lát đã lên đường
Bình minh không em nào khác hoàng hôn
Ta sống kiểu một mình ta chịu trận
Em bôn ba phố chợ nhộn phong trần.
Ta nương tựa lời Cồ Đàm khuyên dạy
Gương mỗi ngày soi diện mục bản lai
Cô độc đôi khi phát bùng lửa cháy
Mùa khô rừng trầm thủy lá cuồng bay.
Xa lắm – hụt hơi mưa về xứ nhớ
Gần bên sương đẫm – biển mù xa
Buồn quay quắt bài thơ thoi thóp thở
Có và không như chuyện xảy trong mơ.
Thơ và đạo đôi tình nhân khắc khẩu
Trí và tim dựng ngôn ngữ ly thân
Anh hùng vênh vao là tên đào tẩu
Gầm mặt nương đời vỗ ngực cao sang.
Cúi xuống cô nương nhặt chút tình
Tay mừng nắm chặt mảnh đồng trinh
Ngủ say một giấc mơ vừa tỉnh
Xu hào dằn túi bị trộm rinh.
Em dẫn độ ta đời lưu lạc
Sa mạc xuyên qua vẫn ngút cát
Ốc đảo tình yêu nỗi khao khát
Chất ngất sầu – hành khất lây lất.
(091820, mùng 2 tháng 8, ngày giỗ mẹ nhà tôi)
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.






















































































































































