Giới thiệu thơ Nguyễn Minh Thanh – Tình ca sơn nữ

Nguyễn Minh Thanh

Tình ca sơn nữ

Đây Tây Nguyên:
Đất đỏ suối trăng mơ,

Rừng bạt ngàn, hương rừng tẩm sương mờ

Người mới đến nên người bỡ ngỡ
Ngắm hoa rừng lòng bỗng ngẩn ngơ
Chiếc gùi nhỏ trên lưng thon nhỏ
Ướm hỏi rằng: -Có nặng không em?
Khẽ lắc đầu cười mỉm nụ xinh duyên
-Dạ, quen rồi… em không thấy nặng
Dòng suối mát ban trưa ngồi hong nắng
Tóc bay bay… nước lộng bóng tiên nga
Ta say nhìn lặng lẽ đứng xa xa
Ngại vô ý làm bình pha lê rơi bể…
Em Buôn Mê:
Mũi cao tóc thề
Làn môi thắm màu hoa cafe
Mắt biêng biếc thanh tuyền diễm mộng
Má ửng hồng,
Ươm màu mây hừng đông….
Đây Buôn Mê:
Khèn, chiêng, rượu cần…
Người miền núi ngọc ngà tình thân
Khách đến nhà đậm đà tiếp đãi
Mời rượu cần khách uống lâng lâng…
Bàn tay mời, hoa sứ trắng ngần
Mai, cuối trời… chinh khách bâng khuâng…
Áo trận phong trần… mây lãng du…
Chiến chinh cuốn gió bụi tung mù…
Con đường phía trước còn hun hút…
Giã từ sơn nữ… núi rừng nhuốm thu…!!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

[jwplayer VC46EWKd]

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT