Bài thơ chớm đông
Sáng nay trời bỗng sương mù lạnh,
Có lẽ hiên nhà đã chớm Đông.
Anh mở nhẹ đôi gờ cửa sổ,
Lá vàng xơ xác những hàng phong.
Dường như thoáng chút gì xao xuyến,
Có phải lòng anh đang nhớ em?
Nhớ lắm mà sao không nói được,
Máu về tuôn chảy mỗi buồng tim.
Ai trên phố vắng ngang trường Luật,
Đứng lại, trông tà áo thật xanh.
Hoa tím cầm tay thôi kẹp tóc,
Ngước nhìn, đôi mắt rất long lanh.
Sao lòng anh bỗng nhiên mơ ước,
Nếu chợt bây giờ ta có nhau.
Em gục đầu bên anh thổn thức,
Lời yêu em khẽ nói vài câu.
Hôm nay chắc hẳn trời không nắng,
Nên núi sông buồn với khói mây.
Anh ngửa bàn tay ra ngó lại,
Tình cho em một thuở đong đầy.
Chao ôi cái cảnh mùa Đông đến,
Là những ngọn đồi tuyết trắng phau.
Chim sẽ tìm nơi mà trú ẩn,
Và rồi ta chẳng được gần nhau.
Nếu thế thể nào anh cũng bệnh,
Sẽ gầy như lá những hàng phong.
Mỗi khi gió sớm reo ngoài ngõ,
Mới đó xanh nay đã ửng hồng.
Xa em, anh sẽ thành hoang đảo,
Giữa biển muôn trùng con nước vơi.
Giông bão nơi nào che cản lối,
Thuyền em không kịp đến bên đời.
Em ơi có thể trời mưa đổ,
Những giọt mưa làm anh nhớ thêm.
Em có như anh thường rất lạ,
Lúc buồn cứ nghĩ mãi về em.
Sáng nay trời bỗng sương mù lạnh,
Anh viết bài thơ lúc chớm Đông.
Em ở nơi nào đâu biết được,
Nơi này có kẻ mỏi mòn trông.
Nguyễn Phan Nhật Nam
23 tháng 11, 2000
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
[jwplayer 01ZBgpaN-YzmDPLlM]





















































































































































