Hư vô – Thơ Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Hư vô 

đời người – ối, cõi lòng ta nỗi niềm. (Tranh: Vương Ngọc Minh)

khi bước vào hẳn căn buồng tối
(cảm giác hoảng bức bối tôi liền
của niềm ray rức!) cực phiền
đứng ngây ngửi toàn cảnh miền tịch liêu

nhìn chính giữa căn buồng tấm chiếu
là cõi lòng tôi thiếu đức tin
vào thứ vật chất – cõi tình
chắp tay niệm, thoắt. cái hình ngả ngang

giá biến (ở đây!) thực. chẳng ngán
nắm phần chiều sâu. sáng láng tâm
đổ cùng với hương âm thầm
chừng sống lại vẫn đỏ bầm máu mê

chả có gì để phải đặt. thế
căn buồng, tấm thân. khế chỉ là
thâm căn cố đế. chẳng qua
đời người – ối, cõi lòng ta nỗi niềm

tìm hiểu bài thơ quả sẽ chiếm
mất thời gian nhẩm đếm. hiện tiền
thì bó nhang đốt. đột nhiên
tàn. tôi vĩnh viễn ở riêng/ một mình!


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT