Lời của chúng ta – thơ Trương Huỳnh Như Trân

Trương Huỳnh Như Trân

Lời của chúng ta

Chỉ là tiếng vọng từ dấu yêu nào xa lắm. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Em sẽ không nói gì nữa đâu, anh
bông chò nâu vừa rơi xuống bàn tay em, cũng thinh lặng
Tháng ba đã qua lâu rồi
chỉ còn em sót lại
giọng nói đa đoan

Em sẽ không nói gì nữa đâu
dù có rất nhiều điều muốn nói với anh,
thật dịu dàng, như cánh chò nâu đang thở
thật dữ dội như thác đổ về đáy sâu khôn cùng

em sẽ nói gì
khi tháng ba không còn chờ đợi
không còn dấu hiệu gì
của mùa nắng trong veo
Anh ở đây
nhưng nào phải ở đây
Chỉ là tiếng vọng từ dấu yêu nào xa lắm
Em đã trượt mất khỏi tay mình

Em sẽ không nói gì nữa đâu, anh
ngôn từ dịu êm sẽ trở thành ngàn mảnh cắt cứa
khi cả dư âm của anh cũng không còn

Em sẽ không nói gì nữa đâu
Dành cả mùa thiếu nữ, mấy xuân hạ thu đông, cất vào thật kỹ
Ở một nơi
Lời của anh vang lên thật dịu dàng
Nói với em, mà không phải cho em.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT