mụ mê – Thơ Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

mụ mê 

trên chín tầng kiếp, hoang dã. (Tranh: Vương Ngọc Minh)

lịch sử, với lầm lỡ của nó
em ơi, nghĩ đến (khó hồi tưởng
…nhớ về chỗ ngồi kiêng cưỡng
với huyết thống treo tận ngưỡng khốn khó…

những của mê/của chìm!) rúm ró
đầu cua tai nheo ngó-bốc phét
tôi nghe chúa chịu thương/ghét
biện minh thua-thắng, cốt nhét đủ thứ

thế thượng phong phủi mông, hấm hứ
như muốn tọng cho ứ-lý lẽ
tuy nhiên do trót kín kẽ
em trải chiếu hoa miệng mẻ cong cớn

suốt năm/tháng qua, đòi tí tớn
chuyện gì cũng bắt trớn bò, cạp
tôi nghĩ, do những hỗn tạp
nên ý thơ, phải cúi rạp để hiểu…

đèo bồng là gì? mà các kiểu
tuyền tê tái chảy nhiễu, ngại cực
quẻ bói lật lên đáy vực
ối, xương cốt trăng xâm thực lịch sử

chim kêu vượn hú giọng cơ cực
rền rang tôi buộc “thực, chẳng đã!”
trên chín tầng kiếp, hoang dã
không thể vuốt chuyện bổ bã, gây cấn…

yah, gì đi nữa? vẫn lời khấn
từ đại chúng, muốn lấn dạng háng
đại loại, phơi bày nhân dáng
kiểu ngựa về ngược, nằm áng miệng động…

tôi vẫn chường bản mặt, họng rộng
-ngậm cái nõn nường, mộng sinh giặc
dăm lần bảy lượt đỏ mặt
em mở cửa mình hứng, chặt đẹp hết!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT