Một bài thơ cũ: Nhà thơ Tường Linh

Tường Linh

Nhà thơ Tường Linh. (Hình: Người Quảng Xa Quê)

Nhà thơ Tường Linh tên thật là Nguyễn Linh, sinh ngày 12 Tháng Mười Hai, 1931, tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn (nay là Quế Trung, Nông Sơn), tỉnh Quảng Nam. Ông xa quê từ năm 1954, ra sống ở Huế, Quảng Trị. Đến năm 1956 vào ở hẳn tại Sài Gòn cho đến nay. Trước năm 1975 ông làm báo tại Sài Gòn, từng có thời gian phục vụ trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

Tường Linh sáng tác nhiều từ những năm 1950, nổi tiếng với những bài thơ về tình yêu quê hương đất nước. Ông thuộc lớp các thi sĩ Quảng Nam xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp. Bài thơ “Chị Điện Hòa” (1950) và “Năm Cụm Núi Quê Hương” (1954) của ông được nhiều người thuộc lòng, mãi cho đến nay. Đó là loại thơ kể chuyện, rất phù hợp với điều kiện lịch sử-xã hội vào thời điểm ấy. Năm 2011 Tường Linh đã thực hiện một tuyển tập thơ dày 672 trang do nhà xuất bản Văn Học phát hành với sự giúp đỡ của một số thân hữu.

Thơ đã xuất bản:
– Thơ Tập Làm Thuở Nhỏ (in thạch bản tại Tam Kỳ, 1950)
– Mùa Đi (in thạch bản tại Bồng Sơn, 1953)
– Mùa Hoa Cải (in tại Huế, 1955)
– Mây Cố Quận (NXB Tao Đàn, Sài Gòn, 1962)
– Nghìn Khuya (NXB Tao Đàn, Sài Gòn, 1965)
– Thu Ơi Từ Đó (NXB Tao Đàn, Sài Gòn, 1972)
– Giọt Cổ Cầm (NXB Đà Nẵng, 1998)
– Về Hỏi Lại (NXB Đà Nẵng, 2001)
– Thơ Tường Linh tuyển tập (NXB Văn Học, 2011)

 

Huế Nostalgia. (Tranh: Đinh Cường)

 

Nhắn Hoàng Thành Có Người Tôn Nữ

Hôm qua có người quen về Huế
đi chuyến tàu đêm
ga buồn, mưa nặng
anh nghĩ về em nhưng không gì gửi tặng
còn rất nhiều sầu đâu nỡ gửi cho em
Chừ còn gì đâu gửi ra Huế nữa
mất hết từ ngày đi
mất hết từ hôm bắt đầu nỗi nhớ
đường ra như có lắm biên thùy!
Vì biết sẽ buồn
nên ngày xưa anh không hứa hẹn
vì giông tố nên thuyền không cập bến
vì em là chim hót giữa hoàng thành
vì anh là mây trời còn luyến chiều xanh
Không cho gì nhau
mà chừ phải trả
hãy trả cho anh nghìn khuya sầu
nghìn lần tìm em trong mộng biếc đêm sâu
Anh trả lại em cả kinh thành mưa bụi
mưa mờ dáng trúc Kim Long
mưa rắc lệ cho Nam Giao buồn tủi
vườn Nguyễn Hoàng hoa chẳng nở chiều đông
Làm sao trả công em
mấy mùa phượng nở
mấy thuở phượng tàn
mấy độ hoa rơi khắp đường Thành Nội
tính tháng tính năm
xuân biếc, thu vàng…
Có đòi lắm cũng khó bề trả được
không chứng nhân mà không thể chối từ
nếu duyên số đa đoan từ kiếp trước
thì kiếp này anh vẫn vụng đường tu.
Còn gì nữa
dù không đòi, không trả
không hỏi về: Em có đợi trông anh?
chân trời cũ, anh trở thành khách lạ
làm phế vương để được nhớ hoàng thành
Xưa thắc mắc chính là đây em nhé!
màu thời gian nhuộm tím ước mơ rồi
em có khóc, dặm ngàn anh biết thế
kiếp độc hành không thể bước chung đôi.

Phương Nam, 1959
Tường Linh

 

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoàng Ngọc Ẩn

Hoàng Ngọc Ẩn sinh ngày 1 Tháng Ba, 1940, tại Ban Mê Thuột, quê gốc ở Thừa Thiên-Huế, mồ côi cha từ khi mới lên ba tuổi.

Giới thiệu thơ T.T. Ph. – Tiếng gọi hồn quê

Xuân đến cho người thêm một năm/ Riêng ta thức trắng xuân âm thầm/ Tâm tư lạc lõng trong màu tối/ Tiếng gọi mơ hồ, năm hết năm

Giới thiệu thơ Đặng Quang Tâm – Tết một mình

Chiều cuối năm nằm trên gác trọ/ Xé tờ lịch cũ đón Xuân sang/ Ở đây Tháng Chạp còn mưa gió/ Lòng kẻ xa nhà lắm ngổn ngang

Giới thiệu thơ Nguyễn Ngọc Phúc – Thiên đường đã khóc

Trăm năm buồn/ Giờ là sương khói/ Một chút hương thơm/ Cho cõi đời/ Trăm năm dài/ Trải vào hư vô/ Dù đã phôi pha/ Ngày tháng tàn

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Nguyễn Xuân Hoàng

Năm 1986-1997, ông làm tổng thư ký nhật báo Người Việt. Năm 1989-1994, ông còn là tổng thư ký tạp chí Thế Kỷ 21 thuộc công ty Người Việt.

Giới thiệu thơ Chánh Trung – Yêu

Yêu là gì mà mấy ai hay biết/ Chỉ thoáng nghe hồn không có trong ta/ Buổi chia xa gợi lòng buồn da diết/ Gần bên nhau tim nhảy nhịp hoan ca

Giới thiệu thơ Đặng Quang Tâm – Ai?

Ai ngồi đây nhớ buổi tiễn em đi/ Ai đứng đợi em về qua cuối phố/ Ai đau khổ nếu tình mình dang dở/ Ai giận hờn khi lỡ hẹn sáng nay

Giới thiệu thơ Phượng Các Vũ Thị Mưu – Xuân lạnh nhớ Sài Gòn

Xuân lại đến bước chân mềm gió lụa/ Hoa mai vàng óng ánh đón nàng xuân/ Suốt một đời bao lần xuân trải giấc

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hà Huyền Chi

Ngoài làm thơ Hà Huyền Chi còn là đạo diễn - diễn viên điện ảnh. Thời còn ở Việt Nam ông tham gia diễn xuất trong 8 phim và đạo diễn 2 phim.

Giới thiệu thơ Lê Đình Thắng – Buổi chiều

Buổi chiều nay có vàng không?/ vàng ư em? nắng đỏ tròng cơn mê/ Cuối năm nhớ một đường về/ không xa - vẫn cứ bề bề cuộc đi