Người Việt với Tôi

Cũng nhờ mục Cáo Phó, tôi đã tìm ra được vài gia đình thân quen từ lúc ở quê nhà. (Hình minh họa: Tracy Nguyễn/Người Việt)

LTS: Kỷ niệm 40 năm thành lập, Nhật Báo Người Việt mở cuộc thi viết mang tên “Tâm tình độc giả cùng Người Việt qua 40 năm” dành cho độc giả khắp nơi trên thế giới. Bài viết bằng văn xuôi tiếng Việt, theo thể loại truyện ngắn, ký, tản văn dài tối đa 2,000 chữ, kèm theo hình ảnh. Cuộc thi có các giải thưởng: Giải nhất $2,000, giải nhì $1,000, giải ba $500, giải khuyến khích $200. Bài viết đánh máy hoặc viết tay trên một mặt giấy (không tẩy xóa). Tác giả bài viết cần ghi rõ họ tên, bút danh, địa chỉ liên lạc, số điện thoại và địa chỉ email (nếu có), gửi qua đường bưu điện, hay gửi trực tiếp tại tòa soạn hoặc gửi qua email: [email protected]

Tuyết Vân

Tôi biết Người Việt đã hai năm. Nói vậy cũng không đúng vì đã từ rất lâu, cũng đã mấy mươi năm rồi, cứ mỗi cuối tuần đi chợ má tôi đều mua về hai tờ báo. Một tờ phải là Người Việt, còn tờ kia báo nào cũng được. Biết là vậy nhưng mãi đến hai năm nay tôi mới trở thành độc giả trung thành của Người Việt Online.

Buổi sáng của tôi lúc nào cũng bằng một ly cà phê và đọc Người Việt Online. Cái mục đọc đầu tiên của tôi là Cáo Phó. Thật buồn cười. Đâu có ai nghĩ rằng một ngày bắt đầu của mình là đọc trang Cáo Phó đâu. Nhưng ở cái tuổi mà nghe đám tang bắt đầu nhiều hơn nghe đám cưới thì đó là trang tôi rất thường ghé thăm. Cũng nhờ vậy, tôi đã tìm ra được vài gia đình thân quen từ lúc ở quê nhà. Đến thăm trong lúc tang gia mà người nào cũng tay bắt mặt mừng.

Cái trang kế tiếp tôi rất thích đọc là trang Văn Học Nghệ Thuật. Sau 40 năm xa xứ tôi mới trở lại đọc văn chương Việt Nam. Cái ý nghĩ đầu tiên lúc đó là thấy tiếc lắm, tiếc là đã không đọc Người Việt sớm hơn để đọc những bài thơ, bài văn, bài viết của các tác giả. Có tác giả tôi đã biết tên từ trong nước; có tác giả chỉ biết khi đọc Người Việt mới đây thôi. Nhờ vậy, tôi được biết thêm nhiều về câu chuyện của các bài hát tân nhạc hoặc cải lương. Ước mơ của tôi là hai năm nữa khi về hưu, thời gian thong thả, tôi sẽ tha hồ mà đọc.

Trong Văn Học Nghệ Thuật tôi rất thích những bài của nhà văn/nhà thơ Viên Linh. Ông viết về quên hương miền Bắc và câu chuyện những người cầm bút khác đã lần lượt ra đi theo từng tháng một. Đọc những bài này nghe như có tiếng thở dài trong đó. Tôi cũng ngậm ngùi theo những câu chuyện ông kể. Đối với tôi, những bài viết nầy quan trọng vô cùng vì nó ghi lại chứng tích cho các thế hệ sau. Nếu không những người như tôi làm sao biết được phần nào của văn học miền Nam. Tôi mới nghiệm ra rằng những người cầm bút cũng là những người chiến sĩ. Chiến trường của họ quan trọng không kém gì những chiến trường trong lịch sử nước nhà.

Cái lý do tôi đến với Người Việt Online là để đăng báo tìm người coi giúp má tôi. Lần đầu không biết tôi phải lái xe tới tòa soạn để đăng quảng cáo. Sau đó, chỉ cần email thôi. Các cô làm ở front desk rất lịch sử, hòa nhã, và cẩn thận cho khách hàng. Các cô giúp đó tận tình nếu cần phải cancel quảng cáo của mình. Tôi thật là ưng bụng với lối tiếp đãi khách hàng của Người Việt.

Một lần khác tôi tình cờ đọc trang Thương Mại Đó Đây mới biết được trường đại học Health Science. Con trai của bạn tôi cũng đang có ý định đi ngành nầy. Tôi nói với cháu tới trường xem thử và cháu đang ghi danh chuẩn bị cho niên khóa tới.

Trang Little Sài Gòn cũng là một trang tôi rất hâm mộ. Có đọc mới biết sinh hoạt của cộng đồng mình ra sao. Tôi vốn ở xa nên qua trang nầy cảm thấy Bolsa cũng không xa lắm đâu. Người Việt đã đưa chúng ta đến gần với nhau hơn.

Một trong những bài thơ tôi đọc đã rơi nước mắt là bài thơ của ông Bùi Bảo Trúc khi đọc một bài tưởng niệm viết cho ông. Bài thơ ông viết có 4 câu đầu:

Tưởng tượng mai về khu Ngã Sáu
Chiều ra đầu ngõ đứng trông xe
Có người quen hỏi: “Lâu không gặp?”
Đáp khẽ: “Đi xa mới trở về.”

Và 4 câu cuối là:

Tôi cũng như ông, đời biệt xứ
Trẻ ra đi, già vẫn tha hương
Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
Tôi đọc thơ ông nát cả hồn.

Tôi xa nước 40 năm, chưa lần về lại. Tôi cũng chưa hề biết Sài Gòn. Trong lòng tôi, cứ ước ao nếu sau này có thăm Sài Gòn tôi sẽ đi tới ngã Sáu cho ông.

Người Việt Online đã trở thành một cái gì rất “personal” trong tôi. (Tuyết Vân)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Truyện chưởng Kim Dung của Trần Văn Tích: Từ hư cấu đến hiện thực

Dựa theo bối cảnh, sự kiện cũng như các nhân vật trong truyện chưởng Kim Dung, tác giả Trần Văn Tích lần lượt nêu lên nhiều chi tiết lý thú

Tại sao vĩ tuyến 17 mà không là vĩ tuyến khác?

Lê Công Tâm đã mang ra ánh sáng tại sao Việt Nam lại bị vĩ tuyến 17 chia đôi, phân cách mà không phải là một vĩ tuyến khác? Thí dụ 15 hay 18?

Viễn Châu và bài ca vọng cổ ‘Chim Vịt Kêu Chiều’

Dân đờn ca tài tử rất thích học bài “Chim Vịt Kêu Chiều” bởi vì đây là bài ca vọng cổ có xen vào nhiều lớp kịch.

‘Hồng bay mấy lá…’

Một bài thơ của Tản Đà, không có nhan đề, đúng ra nhan đề bài thơ ấy đã được dùng làm nhan đề cho cả cuốn sách, in ở ngoài bìa: hồng bay mấy lá

Tháng Ba, Đà Nẵng và Em – thơ Lê Tấn Dương

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy/ Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn/ Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng/ Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Lê Công Tâm ghi nhận được những gì qua Hiệp Định Geneva 1954?

Luật Sư Lê Công Tâm cho rằng, ông thật may mắn khi có thể truy lục được các tài liệu liên quan về lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận đại.

Bài vọng cổ xưa ‘Nỗi Lòng Nàng Khương Nữ’ của Huỳnh Thủ Trung

Đến giữa thập niên 1950, soạn giả Huỳnh Thủ Trung đã dựa theo trang tình sử bi thảm của nàng Khương Nữ tìm chồng viết lên bài vọng cổ 12 câu

Nhìn lại một tạp chí miền Nam: Hiện Đại

Trong năm 1960 miền Nam Việt Nam xuất hiện tới ba tạp chí văn chương: Hiện Đại xuất bản vào Tháng Tư, tới Thế Kỷ Hai Mươi, và Sáng Tạo.

Tình muộn – thơ Thọ Khương

Giọt mưa buồn thánh thót/ Thu vàng gợi tình xưa/ Lá rơi chiều cúi mặt/ Thầm lặng đời lay đưa

Hành Tây Bắc – thơ Lê Tấn Dương

Ta đã lưu phương Tây Bắc này/ Hai sáu mùa, theo lá thu bay/ Hết năm, Xuân đến, hoa đào nở/ Mới thấy cuộc đời lắm đổi thay.