Con đường tự hủy của Việt Cộng



 


Giáo Già


Thư cho con


Ngày 5 tháng 4 năm 2012


H,


Khởi đầu cho tháng Quốc Hận, tháng 4 năm 1975, ngày 31 tháng 3, 2012 và 1 tháng 4, 2012, tại miền Bắc California, Ðại Gia Ðình Nguyễn Ngọc Huy đã tổ chức ra mắt 2 tác phẩm của Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết và của Giáo Già, tại 3 địa điểm thuộc 3 thành phố Oakland, San Jose và Sacramento; cùng lúc với buổi Hội Luận “Tuổi Trẻ Việt Nam Dấn Thân” mang 4 chủ đề do 4 diễn giã từ trẻ đến cao niên thuyết trình, gồm:










Hình chụp lưu niệm với ban tổ chức và thân hữu sau khi bế mạc; ngồi ở hàng ghế đầu, tính từ trái gồm Giáo Sư Trần Minh Xuân, Luật Sư Trần Minh Nhựt, Ðô Ðốc Trần Văn Chơn, Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết.


1. Kỹ sư Bùi Sơn, một thành viên trẻ trong Liên Ðoàn Cử Tri Bắc California nói về “Tiềm năng tuổi trẻ Việt Nam.”


2. Luật Sư Trần Minh Nhựt nói về “Nỗ lực đập tan đại họa mất nước.”


3. Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết nói về “Ðại họa hàng Tàu trên quê hương Việt Nam.”


4. Giáo Sư Trần Minh Xuân nói về “Con đường tự hủy của Cộng Sản Việt Nam.”


Trong phần ra mắt sách 2 tác phẩm được trình làng gồm:


1. Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết giới thiệu tác phẩm “Tâm tình người con Việt.”


2. Giáo Già Trần Minh Xuân cho trình làng tập 18 trong bộ trường thiên “Thư cho con” mang chủ đề là “Ðại họa mất nước.”



Tiến Sĩ Lê Mỹ Phương


Buổi ra mắt sách và hội luận được bảo trợ bởi Liên Ðoàn Cử tri Bắc California; Hội Cao Niên Diên Hồng; Khối 8406 Bắc California; Hội HO San Francisco; Ðảng Tân Ðại Việt Bắc California; Ðảng Ðại Việt; Liên Minh Dân Chủ Việt Nam; Cộng Ðộng Người Mỹ Gốc Việt Sacramento (VACOS); Hội HO Sacramento; Hội Thừa Thiên-Huế; các tuần báo Thằng Mõ, Làng, Hải Vân…


Khách tham dự nổi bật nhứt là Ðô Ðốc Trần Văn Chơn, cựu tư lịnh Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa bên cạnh các thân hữu, thân hào nhơn sĩ, đồng bào địa phương và các thành phố lân cận.



 Kỹ sư Bùi Sơn.


Nói về “Tâm tình người con Việt” tác giả Mai Thanh Truyết cho biết đây là tác phẩm ghi lại đoạn đời của một sinh viên tốt nghiệp Tiến sĩ Hóa học ở Pháp năm 1973. Sau đó ông về nước trình diện Viện Ðại Học Sài Gòn và vào ngay trường Ðại Học Sư Phạm phục vụ trong vai trò trưởng Ban Hóa Học. Ông cũng làm việc cho Viện Ðại Học Cao Ðài Tây Ninh trong vai trò Giám đốc Học vụ. Tác giả cho biết trong suốt khoảng thời gian 43 năm làm việc ở Pháp, Việt Nam, và Hoa Kỳ, có những bước thăng trầm theo vận nước, nhưng “Người con Việt” này hoặc nhờ sự may mắn, hoặc nhờ ân phước của ông bà tổ tiên, vẫn được tai qua nạn khỏi, vượt qua quá nhiều khó khăn, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng, nhứt là trong giai đoạn Cộng Sản Bắc Việt hoàn tất cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam năm 1975 và sau đó thống nhứt cả nước rồi cai trị bằng độc đảng độc tài.



Luật Sư Trần Minh Nhựt.


Bước sang tác phẩm “Thư cho con tập 18” của Giáo Già, Tiến Sĩ Lê Mỹ Phương, người trách nhiệm giới thiệu tác phẩm này cho biết:


“Ðây là cuốn sách in lại những lá thư cho con được tác giả viết đăng trên báo giấy và trên một số diễn đàn điện tử, từ tháng 6 năm 2011 đến tháng 2 năm 2012 vừa qua. Nó được tác giả dùng làm lễ vật kính dâng hương linh thân phụ nhân ngày giỗ lần thứ 8, cuối tuần vừa qua, điều mà tác giả luôn thực hiện kể từ sau khi cha mẹ ông qua đời, một vị năm 1992 và một vị năm 2004.”


Tiến Sĩ Lê Mỹ Phương cũng cho biết thêm:


“Có lần cháu hỏi Giáo Sư Xuân là những lá thư cho con được Giáo Già viết gởi cho con đó là những lá thư gởi cho người con có thật của Giáo Già hay đó chỉ là hư cấu thì được ông nói rằng tên H. trong những lá thư đó là tên của đứa con đầu lòng của ông, ở cùng lứa tuổi với Mỹ Phương, hay lớn hơn chút đỉnh. Ông cũng nói thêm là những lá thư ông gởi cho con đó cũng đồng thời gởi cho những bè bạn của con ông, những thanh niên cùng lứa tuổi với con ông; hay nói rộng hơn, đó là những thư ngỏ gởi chung cho mọi người, không phân biệt già trẻ. Nó cũng có tác dụng gởi cho những người cùng lứa tuổi với ông, như có lần người bạn của ông đã dùng nó để gởi cho con mình đọc…”



Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết.


Ðiều người đọc lưu ý là lá thư được đưa lên đầu sách mang tựa đề “Cánh Én Việt Khang Báo Biểu Mùa Xuân Dân Tộc,” nhằm mục đích cho thấy vụ án Việt Khang đã làm bừng lên hào khí bất khuất, đấu tranh chống Trung cộng và độc đảng độc tài Cộng Sản Việt Nam… Chắc chắn Chim Én Việt Khang đã kết thành đàn Én báo biểu Mùa Xuân Sài Gòn, Mùa Xuân Hà Nội, Mùa Xuân Việt Nam, Mùa Xuân dân tộc trong một ngày không xa giải thể độc đảng độc tài Cộng Sản Việt Nam, đập tan Ðại Họa Mất Nước… [xem toàn văn bài giới thiệu của Mỹ Phương trong phần phụ đính].


Có điểm đặc biệt cũng đáng lưu ý là trong phần phát biểu về tác phẩm “Thư cho Con,” Bác Sĩ Tôn Thất Sang ở Sacramento đã mỉm cười nói rằng ở cuối các bức thư cho con hằng tuần, hoặc vài tuần một lần, lúc nào Giáo Già cũng ghi “hẹn con thư sau.” Ðó là điều báo biểu những lá thư cho con vẫn đều đặn xuất hiện, tuần này qua tuần khác, đều đặn non 20 năm rồi. Tác giả chứng tỏ ngòi bút của ông vẫn còn chảy đều trên mặt giấy và Giáo Già tuy đã quá tuổi “thất thập” vẫn chưa thấy mệt mỏi, mặc dầu lần này ông phải liên tiếp xuất hiện ở cả ba nơi cách xa nhau hơn 2 giờ lái xe ở miền Bắc California bao la rộng rãi.


Trước khi bước sang phần Hội Luận, cả hội trường được nghe các ca nhạc sĩ tài tử hát bài “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu?” của Việt Khang với cõi lòng rưng rưng xúc động:


 


Xin hỏi anh là ai?


sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai


Xin hỏi anh là ai?


sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay


Xin hỏi anh là ai?


không cho tôi xuống đường để tỏ bày


tinh yêu quê hương này


dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!


Xin hỏi anh ở đâu?


ngăn bước tôi, chống giặc tàu ngoại xâm


Xin hỏi anh ở đâu?


sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi


dân tộc anh ở đâu?


sao đan tâm, làm tay sai cho Tàu


để ngàn sau ghi dấu


bàn tay nào, nhuộm đầy máu đồng bào.


Tôi không thể ngồi yên


khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng


dân tộc tôi, sấp phải đắm chìm


một ngàn năm hay triền miên tăm tối


Tôi không thể ngồi yên


để đời sau cháu con tôi làm người


cội nguồn ở đâu?


khi thế giới này đã không còn Việt Nam.


Tôi không thể ngồi yên


khi nước Việt Nam đang ngã nghiêng


dân tộc tôi sấp phải đắm chìm


một ngàn năm hay triền miên tăm tối


Tôi không thể ngồi yên


để đời sau cháu con tôi làm người


cội nguồn ở đâu?


khi thế giới này đã không còn Việt Nam!


 


Bước sang phần Hội Luận, Kỹ sư Bùi Sơn cho biết: :Nói đến tiềm năng tuổi trẻ Việt Nam phải đề cặp đến tiềm năng ở cả quốc nội lẫn hải ngoại. Ở trong quốc nội tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại rất thán phục những bạn trẻ lớn lên trong Xã hội Chủ nghĩa đã nhìn thấy những sai lầm của Xã hội Chủ nghĩa và mạnh dạn đứng lên chống lại thành phần lãnh đạo gây nên những sai lầm đó. Họ là những Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Ðài, Lê Trần Luật, Lê Công Ðịnh, Kỹ sư Ðỗ Nam Hải, Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, các cô Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Ðỗ Thị Minh Hạnh… Họ đã can đảm đấu tranh cho nhân quyền, đấu tranh đòi tự do ngôn luận mà không hề sợ bị công an đàn áp, bắt bỏ tù. Chính Luật Sư Lê Thị Công Nhân trong lần phát biểu trực tuyến với hải ngoại qua điện thoại viễn liên đã nói:


“Thực sự tôi không thể đoán được việc gì có thể xảy ra đối với tôi. Nhưng tôi khẳng định với tất cả lương tâm, trách nhiệm của mình đối với đất nước Việt Nam và dân tộc VN, tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn có một mình tôi đấu tranh… Và Cộng Sản Việt Nam đừng có mong chờ bất cứ một điều gì là thỏa hiệp chứ đừng nói là đầu hàng từ phía tôi. Tôi không thách thức, nhưng nếu Cộng Sản Việt Nam đã quyết tâm thực hiện những hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân Việt Nam và muốn dìm Việt Nam trong tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về văn hóa, kéo dài cho đến trọn đời con cháu của chúng ta cũng như của chính những người Cộng Sản, thì họ cứ việc hành sử với những gì mà họ có. Gia đình tôi đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, đó là tôi sẽ bị khởi tố và có thể bị đi tù. Tôi xin khẳng định một lần nữa, đó chưa phải là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra… Những gì tôi đã làm được tuy thật nhỏ bé, nhưng nếu mỗi cá nhân chúng ta đừng thờ ơ, nghĩa là chưa ủng hộ thì hãy ủng hộ, ủng hộ rồi mà chưa tham gia thì hãy tham gia, tham gia rồi mà chưa tích cực thì xin hãy mạnh dạn nói lên tiếng nói của mình.”


 



Giáo Sư Trần Minh Xuân.


Bùi Sơn cũng cho biết chính cựu Ðại tá Cộng sản Phạm Quế Dương, kẻ từng là sĩ quan ưu tú trong hàng ngũ Cộng Sản, nay đã phản tỉnh, cũng bày tỏ sự thán phục 2 nhà đầu tranh dân chủ hóa Việt Nam này, qua câu nói:


“Những hoạt động của Nguyễn Văn Ðài và Lê Thị Công Nhân là những hành động rất dũng cảm, trí tuệ, và họ đúng là những con người anh hùng. Bởi vì vấn đề dân chủ và vấn đề nhân quyền hiện nay là vấn đề bức xúc của nhân dân Việt Nam. Thế mà có những người rất trẻ như Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, như Luật Sư Lê Thị Công Nhân (27 tuổi) dám nói ra những vấn đề sự thật như vậy, lột trần tất cả những vi phạm nhân quyền và dân chủ của đảng Cộng Sản và của chính phủ Việt Nam này ra; cho nên tôi hoàn toàn ủng hộ Nguyễn Văn Ðài và Lê Thị Công Nhân.”


Một số người trẻ Việt Nam ở quốc nội đã bị công an bắt giam, bị bỏ tù, mãn hạn tù rồi còn bị quản chế khắt khe, nhưng họ vẫn tiếp tục đấu tranh đòi tự do dân chủ, đòi nhân quyền. Càng lúc họ càng xuất hiện nhiều hơn, can đảm hơn. Hồi tháng 6 năm 2011 vừa qua, họ đã trắc nghiệm thành công các cuộc biểu tình tự phát từ Hà Nội vào Sài Gòn, với số người tham dự lên mấy ngàn người và thực hiện liên tiếp mười mấy tuần lễ, mặc dầu bị công an đàn áp, giải tán, đánh đập, bắt giam họ cũng không sợ.


Tiềm năng tuổi trẻ ở hải ngoại cũng khiến Cộng Sản Việt Nam hoảng sợ, nhứt là trong các cuộc đấu tranh vạch trần bộ mặt gian ác độc tài của cộng sản trước dư luận quốc tế. Họ luôn luôn có mặt trong các cuộc biểu tình chống các cán bộ cao cấp Cộng Sản Việt Nam công du hải ngoại, như Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết, như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Họ cũng thường xuyên có mặt trước các Tòa Ðại Sứ, các Lãnh Sự Quán Cộng Sản Việt Nam đòi hỏi chúng phải tôn trọng nhân quyền, tôn trọng tự do tôn giáo, đòi hỏi phải có tự do ngôn luận.


Ðặc biệt, khi biến cố Việt Khang đột ngột xuất hiện với hai bản nhạc “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu?,” từ quốc nội tràn ra hải ngoại, qua giọng hát kiêu hùng của chính tác giả Việt Khang gây thành phong trào quyết liệt chống Cộng Sản Việt Nam. Ngay tức khắc, nhờ nhạc sĩ Trúc Hồ với đài SBTN và Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng với tổ chức BPSOS, làm thành phong trào đòi hỏi Cộng Sản Việt Nam phải trả tự do cho Việt Khang cùng các người tù lương tâm, đòi Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền. Chỉ trong khoảnh khắc tuổi trẻ hải ngoại đã mau lẹ nhập cuộc, hướng dẫn chú bác, cô dì, cha anh sử dụng mạng lưới điện tử rồi cùng nhau ký Thỉnh Nguyện Thư gởi tổng thống và các dân biểu nghị sĩ Hoa Kỳ yêu cầu áp lực Cộng Sản Việt Nam phải thỏa mãn các yêu cầu trên, chỉ trong 1 tháng đã có gần 150 ngàn chữ ký trên Thỉnh Nguyện Thư khiến Cộng sản Việt Nam hoảng sợ. Ðây cũng là cuộc trắc nghiệm thành công cho thấy tiềm năng tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại, sẵn sàng tự phát ngồi lại bên nhau cho công tác đấu tranh chung, không như dư luận từ lâu hiểu lầm là họ thờ ơ trước vận nước.


Tiếp theo lời phát biểu của Bùi Sơn, Luật Sư Trần Minh Nhựt, cựu dân biểu, chủ tịch Ủy ban Tư pháp Ðịnh chế Hạ Nghị Viện Việt Nam Cộng Hòa, nói về “Nỗ lực đập tan đại họa mất nước.” Ông lên án hành động bá quyền của Trung Cộng, lúc nào chúng cũng muốn đô hộ Việt Nam. Tệ hại hơn nữa là chúng còn được sự tiếp tay của tập đoàn lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam đang là đám thái thú của Tàu cộng.










Chủ tọa đoàn ở Sacramento gồm các ông từ trái: Trương Xuân Hùng, Chủ tịch Hội CTNCT Sacramento; Trần Minh Xuân; Mai Thanh Truyết; Bác Sĩ Tôn Thất Sang.


Nói về đại họa mất nước, gần đây Ðại Gia Ðình Nguyễn Ngọc Huy đã thực hiện cuốn phim “Ðại Họa Mất Nước” trình bày cặn kẽ những khía cạnh lịch sử và tham vọng xâm chiếm đô hộ Việt Nam của kẻ thù phương Bắc. Phim đã được chiếu ra mắt ở nhiều nơi và gây được tiếng vang rộng rãi. Ở quốc nội phim cũng đã được phát tán và Cộng Sản Việt Nam cũng đã ngăn chặn bắt giam những người phát tán; nhưng chúng cũng không ngăn chặn được nỗ lực chung của toàn dân chung sức lên án Trung Cộng, chung sức đập tan đại họa một nước cùng lúc với truy diệt Cộng Sản Việt Nam độc đảng độc tài.


Ðến phần Tiến sĩ Mai Thanh Truyết trình bày “Ðại họa hàng Tàu trên quê hương Việt Nam và hải ngoại.” Trước vấn đề trọng đại này, nói về phần hải ngoại, ông cho biết:


“Hoa Kỳ liên tiếp báo động về hàng hóa nhập cảng từ Trung Cộng có chứa kim loại Cadmium độc hại tiềm ẩn trong những kiểu trang sức thời trang. Quốc Hội Mỹ đã cấm các sản phẩm chứa chì nhập cảng vào Mỹ dưới dạng nữ trang cho trẻ em. Nhưng, cadmium còn độc hại hơn chì nhiều. Cadmium có thể gây bệnh ung thư. Thượng Nghị Sĩ Mark Pryor báo động: ‘Sẽ có nhiều phụ huynh tức giận khi biết nữ trang nhập cảng như thế có thể làm tổn hại sức khỏe con em họ.’ Nhiều sản phẩm may mặc dành cho trẻ em không bảo đảm an toàn, chứa nhiều hóa chất ‘formaldehyde,’ ‘cadmium’ và ‘chromium’ độc hại vượt mức cho phép, gây nhiễm trùng da và đường hô hấp cho trẻ em… Ðây chỉ liệt kê những mặt hàng độc có tính cách tượng trưng, còn nhiều mặt hàng độc khác như trái cây có tẩm hóa chất bảo quản Carbendazim hoặc còn dính thuốc trừ sâu, đũa ngâm hóa chất… một khi các hóa chất độc hại nầy bám vào các bộ phận trong cơ thể con người sẽ công phá tiến trình thoái hóa và tăng trưởng tế bào tự nhiên mà sinh ra nhiều tế bào dị hình không cần thiết dư thừa, đan kết vào nhau, tích tụ lại làm thành bướu độc, cục u… là tiến trình của nguy cơ dẫn đến nhiều căn bệnh ung thư. Vì thế, tất cả mặt hàng tươi, khô, đông lạnh hoặc đóng gói mang nhãn hiệu Made in China là người tiêu thụ rùng mình kinh sợ. Trung Cộng thay đổi chiến lược để lừa người tiêu thụ bằng cách thay thế nhãn hiệu “Made in China” bằng nhãn hiệu mới trên các bao bì của thực phẩm, hàng hóa là “Made in P.R.C” đó là chữ viết tắt “People Republic of China” (Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc). Nhưng, nhãn hiệu “Made in P.R.C” đánh lừa giới tiêu thụ không được bao lâu thì bị phát giác làm mức tiêu thụ hàng hóa Trung Cộng lại bị thế giới tẩy chay, tụt dốc thê thảm. Trung Cộng lại giở thói gian manh, tiếp tục đánh lừa người tiêu thụ, không nhận diện được các mặt hàng độc của Trung Cộng bằng những phương cách xảo quyệt khác. Một thí dụ điển hình: Wal-Mart là một trong những siêu thị lớn nhất nước Mỹ. Nếu nhập hàng từ Trung Cộng do công ty Wal-Mart đặt mua, Trung Cộng sẽ ghi “Made for Wal-Mart USA” hoặc “Packaged in USA.” Hàng hóa nhập từ Trung Cộng bằng những kiện hàng lớn, được ghi rõ ràng xuất xứ “Made in China” đúng theo qui định của chánh phủ Hoa Kỳ. Nhưng, khi những kiện hàng được tháo ra bán lẻ trên các quày hàng thì mang nhãn hiệu khác như “Made for Walmart USA” hoặc “Packeged in USA” và hàng chữ nhỏ li ti như “Made in China” hoặc “Made in P.R.C” nằm ở gốc nào đó rất khó nhìn thấy. Xin hãy cẩn thận khi mua hàng để đừng bị Trung Cộng lừa bằng những mánh khóe bẩn thỉu nầy.


Về phần quốc nội, Tiến Sĩ Truyết nói:


“…Âm mưu chiếm đóng tiệm tiến Việt Nam qua việc cố gắng chia đôi Nam và Bắc Việt Nam bằng cách chiếm đóng cao nguyên Trung phần Việt Nam bằng nhân sự, bắng những cuộc hôn nhân dị chủng. Ðể rồi, từ đó khi họ đạt được mục tiêu và dân số, Trung Cộng có thể vin vào lý do ‘công dân bản địa’ để đòi ‘tự trị.’ Việt Nam sẽ bị tách làm đôi không có một tiếng súng nào cả và thế giới không có lý do can thiệp cho sự chiếm đóng nầy của Trung Cộng. Và Trung Cộng đã thành công trong việc tách làm đôi Việt Nam. Tại miền Bắc hiện nay, Trung Cộng đã kiểm soát 9 tỉnh địa đầu với tên đường sá hoàn toàn bằng tiếng Hán. Hầu hết các khu công nghiệp ở các thành phố lớn ở miền Bắc hiện nay là những khu “tự trị” của họ, trong đó công an, quân đội Cộng Sản Việt Nam không được quyền léo hánh tới, ngay cả những khi có án mạng hay xung đột giữa công nhân Việt và Hoa. Như vậy, chúng ta phải làm gì trước những dự kiến đã xảy ra như trên? Ðây là câu hỏi và mỗi chúng ta có bổn phận tìm một hướng thoát cho quê cha đất tổ! Trước những viễn kiến có thể xảy ra cho Việt Nam, người Việt hải ngoại và quốc nội cần phải tập trung toàn lực để giải tỏa và định hướng đấu tranh cho thật rõ ràng. Ngày hôm nay, không còn là thời điểm chúng ta cần phải đi tìm chỗ dựa từ ngoại bang nữa! Ðã đến lúc chúng ta phải đứng trên hai chân của mình…”


Từ đó Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết nói tiếp:


“Sau đây là một vài giải pháp khơi mào cho mọi sự suy nghĩ của toàn dân, hy vọng từ đó chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục truy tìm một sinh lộ mới cho Việt Nam. Về phía Trung Cộng, có những mặt chính trị, quân sự, kinh tế và xã hội đang xảy ra trong điều kiện không thuận lợi cho nước nầy, từ đó chúng ta có thể vận dụng để làm suy yếu hay triệt tiêu được sức mạnh ‘Hán hóa’ của Trung Cộng. Ðó là tiếp tay vận động cuộc tẩy chay đi du lịch ‘ngắm cảnh’ Trung Cộng và tẩy chay hàng hóa do Trung Cộng sản xuất dưới bất cứ hình thức nào, từ thực phẩm, thuốc men, vật dụng dùng trong nhà, quần áo, sản phẩm làm đẹp cho phụ nữ… Nhóm Chống Tàu, Việt Cộng đã có nhiều cố gắng trong việc chuyển tải những thông tin cho bà con ở hải ngoại và quốc nội. Xin bà con hãy cùng tiếp tay đẩy mạnh chiến dịch nầy…”


Bước sang đề tài “Con đường tự hủy của Cộng Sản Việt Nam,” trước khi nói chuyện “tự hủy” Giáo sư Trần Minh Xuân [xem hình] nhắc lại câu nói của Kami, một đảng viên Cộng Sản Việt Nam đã bỏ ngũ, hiện đang viết blog cho đài Á Châu Tự Do [RFA], rằng:


“Tôi rất thích câu ‘Lãnh tụ hay lãnh đạo, cũng như tã lót, cần phải được thay đổi thường xuyên, vì cùng một lý do!’, câu trên có nghĩa người lãnh đạo ở bất kỳ đâu nếu để tại vị lâu thì sẽ nhiều khiếm khuyết và dẫn đến có các hành sử bẩn thỉu trong công việc lẫn tư cách…” [người trích in đậm và gạch dưới].


Người đọc câu nói của Kami không thể không nghĩ tới những lãnh tụ hay lãnh đạo Cộng sản Việt Nam hiện tại chỉ như những tã lót bẩn thỉu cần phải được thay thế, hay dứt khoát hơn là phải vứt bỏ, vì nó đã bẩn thỉu rồi.


Còn nhớ, sau ngày 30 tháng 4, 1975, trong các buổi học tập chánh trị từ tổ dân phó đến các hội trường rộng lớn dành cho các người bị gọi là “trí thức yêu nước,” người cán bộ Cộng Sản Việt Nam luôn luôn nói “Cách mạng” thành công rồi thì “không có gì có thể đảo ngược được.” Nhưng thực tế đã không như vậy. Ðiển hình là chỉ hơn 10 năm sau, sự đảo ngược đã nhận thấy trong ngày 4 tháng 12 năm 1986, qua lời tuyên bố của ông Paul Vankerkhoven, Chủ tịch Ủy ban Quốc tế Yểm trợ Việt Nam Tự do, trong bài diễn văn khai mạc buổi họp thông tin đầu tiên tổ chức tại Bruxelles (Bỉ quốc) một cách long trọng. Ông nói:


“…trên đời, không nơi đâu và không bao giờ có một tình thế cố định không hồi chuyển được và không chế độ độc tài nào, dầu là chế độ độc tài theo chủ nghĩa mác xít, có thể duy trì mãi mãi trong định luật biện chứng của lịch sử.”


Sau đó, ông nói thêm:


“…chính chánh quyền cộng sản đã chính thức xác nhận là ở Việt Nam hiện có một phong trào kháng chiến gồm nhiều tổ chức khác nhau, nhưng tất cả các chiến sĩ của phong trào này đều là những người mà tâm khảm chứa đầy đức dũng cảm cao quý, một quyết tâm tranh đấu không gì lay chuyển được và cả mãnh lực của hy vọng. Sự hiện diện của các chiến sĩ bên trong nước Việt Nam mười năm sau cuộc chiến thắng của chánh quyền Hà Nội đã nêu ra cái bằng chứng cụ thể hiển nhiên là có một ngọn lửa thiêng bồng bột trong lòng người Việt Nam và không gì có thể dập tắt được, và tôi dám quả quyết rằng ngọn lửa thiêng này sẽ còn bừng cháy mãi khi chế độ cộng sản, cũng như chế độ quốc xã của Hitler, hiện nay chỉ sẽ còn là một kỷ niệm xấu xa kinh tởm trong ký ức của loài người.”


Sự đảo ngược cũng nhận thấy qua hình ảnh lá Quốc kỳ Việt Nam, cờ vàng ba sọc đỏ, đã được treo ở chỗ danh dự (phía mặt quốc kỳ Bỉ là nước tổ chức buổi họp) trong buổi lễ long trọng này, trong khi lá cờ thiêng liêng của người Quốc gia Việt Nam tưởng như đã không còn nữa sau ngày Quốc Nạn. 30 tháng 4, 1975.


Chưa hết, sự đảo ngược càng rõ nét hơn khi 3 năm sau, trong đêm Thứ Năm, ngày 9 tháng 11, rạng sáng ngày Thứ Sáu, ngày 10 tháng 11 năm 1989, khi bức tường Bá Linh bị sụp đổ, kéo theo sự sụp đổ của các nước Cộng sản ở Ðông Âu, sụp đổ cả thành trì Xã hội Chủ nghĩa từng được Cộng sản Việt Nam bám vào như thứ chỗ dựa đời đời là Liên Xô. Ðây là điều mà Cộng Sản Việt Nam không bao giờ ngờ, vì chỉ một năm, trước khi bị phá sập, trước mặt Tổng Bí Thư Nguyễn văn Linh của Ðảng Cộng Sản Việt Nam, khi hắn sang dự Quốc Khánh Ðông Ðức, Tổng Bí Thư Ðảng Cộng sản Ðông Ðức Honecker còn oang oang tuyên bố “Bức Tường này hãy còn cả trăm năm nữa.”


Từ đó, “Diễn Biến Hòa Bình” đang từng ngày khiến Cộng Sản Việt Nam phải “Tự Diễn Biến” trong hàng ngũ cán bộ đảng viên của chúng, nhứt là đối với thành phần lãnh đạo phản tỉnh ra mặt chống đối và lên tiếng chỉ trích những sai lầm của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam càng lúc càng quyết liệt và nhiều hơn, điển hình qua việc thành lập “Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ,” qua tác phẩm “Rồng Rắn” của tướng Trần Ðộ, qua cuốn sách “Viết cho Mẹ và Quốc Hội” của Nguyễn Văn Trấn, qua những tác phẩm của Dương Thu Hương, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc…


Trắc nghiệm về sự tự hủy của Cộng Sản Việt Nam càng thấy rõ, từ quốc nội đến hải ngoại, qua cuộc đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam của các thành phần trẻ trưởng thành trong lòng Xã hội Chủ nghĩa, nhứt là những thanh niên, sinh viên, học sinh, trí thức, càng lúc càng nhiều hơn. Họ đã hết sợ mọi sự đàn áp của bạo lực, tù tội, như các Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Ðài, Lê Công Ðịnh, Lê Quốc Quân…, kỹ sư Ðỗ Nam Hải, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn… Tuổi trẻ quốc nội đã trắc nghiệm thành công các cuộc biểu tình tự phát với nhiều ngàn người tham dự… trong đó có đông đảo thành phần trí thức phản tỉnh.


Và mới đây biến cố Việt Khang từ quốc nội đột ngột làm thành cuộc tự phát ngồi lại bên nhau của tuổi trẻ hải ngoại, khiến họ tích cực bước tới ký Thỉnh Nguyện Thư gởi Tổng Thống Obama và Quốc Hội Hoa Kỳ, với kết quả ngoạn mục cho thấy chỉ trong khoảnh khắc 1 tháng đã có non 150 ngàn chữ ký áp lực Hành pháp và Lập pháp Mỹ đòi hỏi Cộng Sản Việt Nam phải trả tự do cho ca nhạc sĩ Việt Khang và những người tù lương tâm đang bị chúng giam cầm, quản chế, đòi hỏi chúng phải tôn trọng nhân quyền… [Xem toàn văn bài phát biểu được viết lại của ông Trần Minh Xuân trong phần phụ đính].


Buổi ra mắt sách của Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết và Giáo Già, cùng cuộc Hội Luận về “Tuổi trẻ Việt Nam dấn thân” ở 3 thành phố lớn ở Bắc California gồm Oakland, San Jose, Sacramento góp phần đánh tan mọi nỗ lực tuyên truyền của Cộng Sản Việt Nam cho rằng chuyện “chống cộng” là chuyện của lớp người già còn thù hận, chớ lớp người trẻ đâu có thù hận, khiến họ “chống cộng.”


Trái lại, qua 2 tác phẩm vừa được ra mắt và cuộc hội luận vừa được thực hiện, cũng như thực tế diễn biến theo thời gian phơi bày trước dư luận, cho thấy rất nhiều đảng viên Cộng Sản Việt Nam nối tiếp nhau “bỏ đảng chạy lấy người,” như Kami và nhiều cán bộ đảng viên khác, đồng nhịp với cuộc chuẩn bị tháo chạy của đông đảo cán bộ đảng viên đã trở thành tư bản đỏ, chúng dồn dập đưa con đi trước qua Mỹ, Pháp, Úc, Canada… du học, dồn dập mua nhà bạc triệu bằng tiền mặt, mua các khu thương mại trong khi kinh tế địa phương đang cơn khủng hoảng, dồn dập rửa tiền qua nhiều ngõ và bằng nhiều cách khác nhau, được sự tiếp sức ăn chia của những tay sai mặc nhiều loại áo xanh đỏ đủ màu của “khúc ruột sa ngàn dặm…”


Hẹn con thư sau,


Giáo Già

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT