Diệp Bảo Khương
Xin kính tặng hương hồn Má tôi, người đã đi về chốn vĩnh hằng hôm 13 tháng 4. Ngày Lễ Mẹ năm nay rơi vào ngày 13 tháng 5, là lần đầu tiên tôi cài hoa trắng lên ngực áo.

Chúng ta ai ai cũng một lần được mẹ cha sinh ra. Và chúng ta ai ai cũng sẽ có một lần mồ côi cha mẹ. Ðó là điều tất nhiên không ai tránh khỏi.
Tôi cũng vậy. Má tôi đã mất vào một ngày tôi không thể nào quên trong đời. Ngày 13 Tây Thứ Sáu, một ngày định mệnh, một ngày xui xẻo nhất mà hồi nào tới giờ tôi không hề tin vào điều nhảm nhí ấy. Trước đó một tuần, tin từ Việt Nam cho biết là Má tôi trở bệnh nặng. Tôi cuống cuồng lo tìm mua vé máy bay, hầu có thể về kịp nhìn Má mình lần cuối.
Vé mua gấp quá nên phải chờ được cấp visa. Những ngày chờ đợi đó là những ngày dài nhất. Dài là vì trong lúc lòng tôi như lửa đốt, tôi vẫn phải đi làm, làm mà hồn vía tôi ở đâu đâu. Nỗi lo âu canh cánh bên lòng, lỡ mình về không kịp thì sao! Trời ơi…
Giờ lunch hôm đó, tôi cầm hộp cơm đi như người mộng du đến bàn ăn. Vừa ngồi xuống, từ đâu có con quạ bay xẹt tới đậu ngay cạnh hàng rào gần chỗ tôi ngồi. Nó nghiêng nghiêng đầu, rồi nhìn thẳng vào tôi buông lên 3 tiếng não lòng. Tôi bất giác rùng mình và liên tưởng đến điều đứt ruột nhất mà tôi cố tránh không dám nghĩ đến.Tôi nhớ như in hôm đó là 10 tây Thứ Ba.
Ngày có vé máy bay và visa trong tay, tôi lên văn phòng tìm sếp để trình bày mọi việc. Sếp đồng ý cho tôi lấy vacation hai tuần. Ngày đi chưa tới nên tôi hứa với sếp tôi sẽ đi làm cho hết những ngày còn lại.
11 giờ khuya ngày Thứ Năm, trong khi tôi còn chuyện trò với các bạn tôi trong Blog, tôi nhận được tin dữ: Má tôi không còn nữa. Tôi nghe lùng bùng trong đầu, trạng thái hụt hẫng hãi hùng như vừa sảy chân lao xuống vực sâu hun hút. Tôi không thể nào tin được dù biết rằng đó là sự thật.
Tôi thẫn thờ mở cửa bước ra ngoài sân, bầu trời đêm lấm tấm sao, tôi cố dõi tìm ngôi sao mà ngày xưa lúc còn nhỏ Má tôi thường chỉ cho tôi biết đó là ngôi sao bổn mạng, giờ hình như nó đã đổi ngôi.
Cố gắng làm cho hết ngày Thứ Sáu, tôi nén lòng tới gặp sếp để báo tin buồn. Sau những cái siết tay thật chặt, tôi lủi thủi ra về chuẩn bị ngày về gặp Má lần cuối.
Lang thang trên Blog, tôi sững sờ khi thấy Entry Ca Dao Mẹ của các bạn hữu đã post lên cho riêng tôi cùng với những lời phân ưu đầy tình thương mến. Từ hôm Má tôi mất, lòng tôi trống trải một cách lạ thường. Nỗi đau đớn tột cùng khiến lòng tôi như chai lại, tôi nghĩ không một xúc động nào lớn hơn khiến tôi rơi được nước mắt. Chăm chú đọc từng dòng từng chữ của các bạn bè thân thương gởi những lời chia buồn đến, tôi bỗng bật khóc ngon lành. Nước mắt cứ giàn giụa chảy hoài vì nỗi buồn, nỗi đau đã vượt quá sức chịu đựng.
Sau 36 tiếng ngất ngư từ phi trường này đến phi trường khác, từ máy bay này đổi qua máy bay nọ, cuối cùng tôi cũng đã về đến quê hương, về đến với Má.
Nhìn Má tôi nằm im lìm trong hòm lạnh, nét mặt như còn trông ngóng những đứa con từ phương xa về. Tôi thấy mặt đất bỗng như chao đảo, quay cuồng. Tôi như bị ai hút hết sinh lực ra khỏi người. Tôi thấy hồn tôi là đà bay, bay theo Má tôi.
Má ơi! Con về với Má rồi nè, Má ơi!
Rồi mọi chuyện cứ tuần tự trôi. Trước giờ nhập quan, anh chị em tôi quây quanh Má để vuốt mặt Má lần cuối. Ôi! Khuôn mặt hiền từ của người sinh ra mình, từ khi khôn lớn tới giờ tôi không còn được mân mê, sờ sẫm như khi còn bú mớm nữa! Chiếc nốt ruồi quen thuộc của Má cồm cộm trong lòng bàn tay. Tôi bịn rịn, cứ muốn nấn ná lại với Má hoài. Những lời thầm thì của một đứa con đang đứng rất gần với Má, nhưng cũng rất gần với giờ vĩnh viễn chia tay.
Tôi như người mất hồn khi nhìn người ta liệm Má tôi. Những vật tùy thân khi còn sinh thời nay được bỏ vào quan tài từng chiếc một. Ðây là chiếc áo dài Má tôi đã mặc trong ngày cưới vợ cho tôi. Kia là chiếc khăn choàng còn mới tinh Má tôi chưa xài qua một lần vì sợ nó cũ uổng! Má tôi bản tính rất tiết kiệm. Cả một đời ít khi nào dám phung phí hay xài sang cho riêng mình. Không biết bên kia thế giới, những món đồ gửi theo, Má tôi sẽ dùng hay là lại để dành để dụm nữa…
Tất cả các anh chị tôi bật khóc khi nắp chiếc quan tài được đóng lại. Tôi ôm vai vỗ về từng người đừng có khóc, hãy để cho Má đi được thanh thản. Tuy nhiên chính tôi lại là người khóc nhiều nhất! Lúc thì nước mắt trào ra lặng lẽ, lúc thì thút thít cố nuốt ngược vào lòng.
Ôm di ảnh Má, tôi đứng trước huyệt mộ nhìn mọi người làm lễ hạ quan, đầu óc tôi cứ bần thần như người say nắng. Ai bảo sao thì tôi làm vậy, tôi không còn biết mình là ai, đang làm gì hết. Tôi chỉ có cảm giác một nỗi đau ngút trời, mãi mãi từ nay tôi không còn được nhìn thấy Má nữa rồi! Hành trang đem về chịu tang cho Má tôi có bài Hồn Phở. Bài mà tôi đã viết trước khi Má tôi về Việt Nam. Tôi nghẹn ngào thủ thỉ trước mộ Má tôi. Tôi tin là Má tôi vẫn nghe được nỗi lòng của đứa con đang nhớ mẹ đến tê tái cả hồn.
Má ơi! Con viết bài này với mục đích làm cho Má vui. Ðã rất nhiều lần con muốn nói cám ơn Má đã sinh con ra, nuôi con nên người. Và cũng rất nhiều lần con cũng muốn nói lên thành lời mấy chữ, “Con thương Má lắm,” nhưng không hiểu sao con không thể nào thốt ra được. Nay con nhờ bài viết của con, như một lời ăn năn đến với Má, của một đứa con chưa một lần nói tròn chữ “Má Yêu.”
Ngọn lửa ngập ngừng cháy lặng lẽ trên những trang giấy. Tôi bùi ngùi nhìn Hồn Phở từ từ trở thành tro bụi mong manh. Làn gió mát lành từ đâu len tới, cuốn nhẹ đám tro tàn bay về cõi xa xăm…
Lời ca của Ca Dao Mẹ chợt đến với tôi thật nhẹ nhàng “…Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương…”
Ôi, Mẹ là ca dao hay ca dao là Mẹ?
Má ơi! Bây giờ Má cũng đã trăm năm về nằm lại quê hương rồi. Má an lòng nha Má! Má ngủ cho thật ngon nha Má.
Tôi ngồi bệt xuống đất ngơ ngác nhìn quanh. Chiều xuống rồi, mây trời ngẩn ngơ khăn tang trắng, tôi biết rằng mình cũng trắng khăn tang.






















































































