Vài câu hỏi với Nhật Báo Người Việt

 


LTS: Ngày 13 Tháng Bảy, 2012, trong buổi gặp gỡ giữa đại diện nhật báo Người Việt và đại diện các hội đoàn, cơ quan truyền thông Việt ngữ, ông Ðặng Ðình Dũng trong giới cử tọa đã gởi cho Người Việt một văn bản gồm 5 câu hỏi, yêu cầu được trả lời trên mặt báo. Ðại diện Người Việt đã nhận, đồng ý sẽ trả lời các câu hỏi ấy. Dưới đây là nguyên văn các câu hỏi cùng phần trả lời của Người Việt. Cám ơn ông Ðặng Ðình Dũng đã quan tâm và dành thời gian cho vấn đề này.


***


Câu hỏi: Khi duyệt thư độc giả để chọn đăng, có phải chăng báo Người Việt đã không từng biết về tội ác Mậu Thân, Ðại Lộ Kinh Hoàng do Việt Cộng gây ra, về thảm trạng trong các trại tù trả thù giả danh “cải tạo,” về nửa triệu người Việt đã bỏ mình khi vượt biên, thà chết không chấp nhận chế độ Cộng Sản, không chấp nhận Việt Cộng, về đấu tố cải cách ruộng đất mà bao người bị cướp của bị mất mạng, về dân oan bị cướp đất trắng trợn?


Nếu trả lời “Không Từng Biết” thì báo người Việt không xứng đáng tư cách là một tổ chức truyền thông chuyên nghiệp thoát thai từ cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, mà chỉ là đầu cơ tin tức vì tư lợi bè nhóm sống bám và phá hoại cộng đồng người Việt hải ngoại tỵ nạn Cộng Sản. Xin được biết trả lời chính thức từ báo Người Việt.


Người Việt: Tất cả những tội ác Cộng Sản mà quý vị nêu trong câu hỏi đã từng được đề cập nhiều lần, dưới nhiều hình thức khác nhau, ở nhiều thời điểm khác nhau, trên các trang mục khác nhau trên Nhật Báo Người Việt cũng như các ấn bản trực thuộc công ty Người Việt trong hơn 30 năm qua.


Xin đơn cử một vài ví dụ. Tháng Tư, 2010, Nhật báo Người Việt cử hai phóng viên Ngọc Lan và Ðinh Quang Anh Thái trở về các trại tị nạn của người Việt Nam tại Indonesia, viết một loạt phóng sự trong suốt một tháng, ghi lại các ký ức, trình bày lại nỗi niềm của người tị nạn cộng sản, những người đã đổi cái chết để lấy tự do.


Trước đó, vào năm 2005, Người Việt cũng đã là một trong những cơ quan truyền thông đầu tiên đưa tin tức cùng nhiều bài bình luận lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ hành động của Hà Nội áp lực các nước sở tại đập phá bia tưởng niệm thuyền nhân tại Pulau Bidong (Malaysia) và Pulau Galang (Indonesia). Trong loạt nội dung ấy, phần bình luận của tác giả Ngô Nhân Dụng, với bài viết “Những Người Ðã Chết Là Có Thật” chỉ trích gay gắt hành động vô luân, vô đạo đức của chính quyền Hà Nội. Bài viết ấy chính là quan điểm chính thức của Người Việt trong vấn đề này.


Năm 2009, Người Việt đã cử phóng viên Hà Giang sang Ðức Quốc, viết một loạt phóng sự nhân ngày thế giới kỷ niệm 20 năm đập bỏ “Bức Tường Ô Nhục” Berlin, góp phần chấm dứt chế độ Cộng Sản tại Ðông Âu. Loạt bài của Người Việt sau đó được tổng hợp trong một ấn bản đặc biệt gởi tặng độc giả của tờ báo.


Trên đây chỉ là những ví dụ đơn cử về một số sự kiện lớn mà Người Việt từng thực hiện. Theo dõi thường xuyên nội dung tờ báo, quý độc giả có thể nhận thấy, quan điểm không chấp nhận Cộng Sản đã luôn được thể hiện một cách rạch ròi, liên tục và kiên định kể từ khi tờ báo được khai sinh năm 1978 cho đến nay.


Câu hỏi: Tại sao đăng trọn vẹn bài viết của Sơn Hào, đầy đủ cả tựa đề “Lời lẽ bóp méo sự thật của Nguyễn Gia Kiểng” với đầy đủ cả 3 phần: Mở bài giới thiệu vấn đề, thân bài lý giải biện chứng, kết luận chụp mũ ông Nguyễn Gia Kiểng là âm mưu lật đổ nhà nước Việt Nam; trong khi 6 thư độc giả khác chỉ được trích đăng từ 3 đến tối đa 9 dòng báo?


Người Việt: Phần lớn, nếu không muốn nói tất cả, thư độc giả đều được đăng nguyên văn, không cắt xén. Các thư độc giả đăng cùng ngày với lá thư của Sơn Hào đã được đăng nguyên văn.


Câu hỏi: Văn phong trong bài “Lời lẽ bóp méo sự thật của Nguyễn Gia Kiểng” thể hiện trọn vẹn ngôn ngữ luận điệu tuyên truyền của Việt Cộng, đúng sách lược trấn áp bất đồng chính kiến của CSVN mà bất cứ người Việt tỵ nạn Cộng Sản nào cũng biết, tòa soạn báo Người Việt lại không nhận ra ư?


Người Việt: Như đã trình bày trong buổi gặp gỡ đại diện cộng đồng, hội đoàn, truyền thông vào ngày 13 Tháng Bảy tại Nhật Báo Người Việt, sự xuất hiện của lá thư độc giả trên mặt báo là lỗi lầm lớn của sự phán đoán không đúng đắn. Người cho đăng lá thư ấy nghĩ rằng “thời buổi này còn có kẻ bênh vực cộng sản ngu dốt như vậy thì phải cho thế giới thấy”. Tuy nhiên, đăng riêng lá thư ấy mà không đi kèm với bài viết mà lá thư chỉ trích (bài của tác giả Nguyễn Gia Kiểng, tựa đề “Vết Thương Ngày 30 Tháng Tư,” đăng trên trang Diễn Ðàn Người Việt ngày 17 Tháng Tư) cùng lời giải thích, khiến độc giả ngộ nhận và phẫn nộ. Như đã trình bày trong cuộc gặp gỡ, Chủ Bút của tờ báo đã nhận khuyết điểm, sẽ “rút kinh nghiệm, và sẽ cẩn trọng trong cả cách thức trình bày nội dung, để mọi điều đều nằm trong một ngữ cảnh trọn vẹn”.


Câu hỏi: Bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” được đăng ngày 16 tháng 4, 2012, vậy mà đến 3 tháng sau đã không còn tính thời sự nữa thì báo người Việt lại cho đăng “phản ánh từ độc giả”. Vậy là có tính toán. Tôi cho rằng, vì có chủ ý tiếp tay, tuyên truyền cho CSVN nhưng sợ phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng người Việt nên phải né “Tháng Tư Ðen”. Ðưa thông tin không còn tính thời sự là điều tối kỵ của người làm truyền thông chuyên nghiệp. Báo Người Việt trả lời sao về điểm này?


Người Việt: Người Việt có ấn bản in và phiên bản trên Internet. Phần lớn thư độc giả Người Việt đến từ phiên bản online www.nguoi-viet.com. Vì là ấn bản online, độc giả có thể dễ dàng tìm đọc các bài viết cũ, và từ đó trả lời trực tiếp bằng cách bấm vào link “độc giả góp ý” ngay dưới mỗi bài. Hàng ngày, Ban Biên Tập tổng hợp các thư độc giả trong ngày hôm trước, rồi cho đăng vào báo ngày hôm sau. Thư Ðộc Giả Sơn Hào được gởi vào Tòa Soạn qua phiên bản Người Việt Online ngày 6 Tháng Bảy, chứ không phải Tòa Soạn đã nhận trước đó rồi đợi đến hôm nay mới đăng. Tuy nhiên, chúng tôi ghi nhận ý kiến xác đáng của quý vị, rằng “đưa thông tin không còn tính thời sự là điều tối kỵ của người làm truyền thông chuyên nghiệp”.


Câu hỏi: Lời công bố nơi góc phải – trên trang Diễn Ðàn ghi rằng “Các bài viết đăng tải trên phụ trang Diễn Ðàn Người Việt không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Nhật Báo Người Việt, mà chỉ là quan điểm riêng của từng tác giả,” có thực đó là phương châm hành động của báo Người Việt? Có thực là báo người Việt tôn trọng tự do ngôn luận, tôn trọng bất đồng quan điểm? Báo Người Việt có dám cam kết sẽ đăng tải vô điều kiện mọi ý kiến độc giả dù rằng đó là ý kiến đả kích báo Người Việt, vạch ra những sai trái bất xứng của báo Người Việt? Nếu báo Người Việt lưỡng lự trả lời YES thì đó chỉ là những lời lừa dối độc giả như CSVN dối trá với dân chúng. Xin báo Người Việt cho câu trả lời chính thức.


Những điểm trên là rõ ràng, tôi có đề nghị: Yêu cầu báo Người Việt trả lời cụ thể trên mặt báo và nếu báo Người Việt chọn đồng hành với cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản thì xin bạch hóa cá nhân Sơn Hào là ai.


Ước mong báo Người Việt sẽ vẫn xứng đáng là nơi để cộng đồng người Việt hải ngoại tị nạn Cộng Sản tin tưởng gửi quảng cáo, theo dõi tin tức cùng các bài bình luận hướng dẫn dư luận trong công cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam có tự do nhân quyền và độc lập thực sự.


Người Việt: Nếu theo dõi thường xuyên mục Thư Ðộc Giả trên báo Người Việt, độc giả có thể nhận thấy mục này đã đăng rất nhiều ý kiến chỉ trích tờ báo và cả cá nhân các phóng viên, biên tập viên, từ cách hành văn, cách chọn chữ, cách chọn bài, cho đến hình ảnh. Nhật Báo Người Việt đã là người đồng hành cùng cộng đồng trong hơn 30 năm qua. Nếu không học hỏi từ sự chỉ trích chính đáng của bạn đọc, tờ báo không thể cải thiện, không thể tồn tại và phát triển.


Về câu hỏi Sơn Hào là ai, xin được trả lời ngay: Chúng tôi không hề biết ông/bà ta là ai, ngoài sự kiện là ông/bà ta là một độc giả gởi ý kiến vào Tòa Soạn, ký tên là “Sơn Hào”. Cũng xin được nói rõ, hàng ngày, ngoài hàng chục ngàn độc giả báo in, phiên bản Người Việt Online còn có khoảng 50 đến 60 ngàn độc giả trên khắp thế giới. Ðộc giả gởi thư vào Tòa Soạn có quyền không nêu danh tánh; Tòa Soạn không thể kiểm chứng danh tánh của độc giả mình.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT