Em là pho tượng

 


Tác giả: Vũ Hối/Người Việt Utah


 


Sao em chỉ là pho tượng


Mà những chiều mưa, nước mắt đổ dài


Từ đôi mi em


Ngàn năm không khép kín


Suối lệ đâu ngừng


Chảy xuống hàng vai…


 



Sao em chỉ là pho tượng


Mà bóng đổ dài gầy thương nhớ ai


Hình như nước mắt u hoài


Tay nâng vạt áo bay dài thiên thu…


 


Lá vàng từng cánh phù du


Buồn như giọt lệ khóc thu quê mình


Bốn mùa em đứng lặng thinh


Trắng tang tượng đá, sầu tình dở dang…


 


Sao em chỉ là pho tượng


Dưới ngọn đèn vàng vọt mỗi đêm


Em bé không nhà


Ngồi dưới chân em


Học bài tình ca đất Mẹ


Những tiếng hát đặt dìu như sóng nước


Tình quê hương gắn bó ở lòng em…


 


Giờ đây em là pho tượng


Chẳng bao giờ còn thấy tóc em bay


Trong giấc ngủ dài


Em đâu còn chợp mắt


Chỉ mỉm cười giữa đất trời say…


 


Sao em vẫn là pho tượng


Năm giác quan chẳng thấy lòng ấm lạnh


Chẳng cười với nắng khóc mưa đêm


Lọt lòng Mẹ không vỗ về giấc ngủ


Công viên buồn, nước mắt dưới chân em…


 


Giờ đây em là pho tượng


Nghìn đời còn mãi với quê hương


Lỡ sinh trọn kiếp không hồn


Mà nay vẫn có thơ buồn khóc em!…


 


Mà nay vẫn có thơ buồn khóc em!…

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT