Thơ Cao Mỵ Nhân


Thơ Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Ðêm sương Hà Nội


 


Tháp xưa in bóng dáng buồn


Nhớ em, mây đọng hoàng hôn võ vàng


Nghìn năm một chút mơ màng


Thăng Long trắng bệch hồn tang u hoài


 


Hỏi rằng ai oán than ai


Trách nhau từng bước đêm dài sau lưng


Giơ tay giã biệt khói sương


Mai ta chắp nối tha hương với người


 


Nghe như Hà Nội xa vời


Từ trong tâm tưởng nỗi đời vẩn vơ


Em ơi, chắc chẳng bao giờ


Chẳng bao giờ nữa mộng mơ nơi này


_____________


 


Ðêm say Sài Gòn


 


Sông Sài Gòn nổi sóng đêm


Từng cơn rượu đổ tràn thềm hoang liêu


Bâng khuâng gió sớm, sương chiều


Buồn ơi, tuổi mộng lỡ thêu dệt tình


 


Này em, khói tỏa trường đình


Hồn Kinh Kha gọi đăng trình phải không


Cô đơn trải rộng mênh mông


Bao phen chìm nổi đã cùng tiễn đưa


 


Sài Gòn hình đợi bóng xưa


Miên man hệ lụy trong thơ viễn hành


Sài Gòn tóc chẳng còn xanh


Rong chơi một thủa bồng thành cố nhân


_____________


 


Ðêm mưa Huế


 


Về đây, để nhớ hàng cây


Bên sông còn đó tháng ngày lớn lên


Tà mưa Thượng Tứ nghiêng thêm


Vạt ưu tư cũng êm đềm ngả theo


 


Hóa ra thương cảm đã nhiều


Tĩnh tâm lặng lẽ những điều quan san


Xưa ta ngồi đợi nắng tan


Lênh đênh hoa nở đón nàng áo xanh


 


Giờ thì mắt lệ vòng quanh


Vẫn em, mà ngỡ như đành lạ nhau


Thôi nghe mõ gọi canh sầu


Huế đang mộng mị bước vào lãng quên


_____________


 


Ðêm buồn thành San


 


Gió xô mây phủ thành San


Biển tây nhớ cửa sông Hàn xa xôi


Em ơi, vén tóc trông trời


Càng cao ngất mộng, càng chới với tình


 


Kiếm cung mỏi mệt đao binh


Ðã lơi tay ở trường đình mù sương


Thành San tương biệt đôi đường


Ta qua nẻo ấy, lại thương nơi này


 


Thì thôi Xuân cạn rượu đầy


Tạm quên quá khứ đêm dài bấy lâu


Còn gì gửi gấm cho nhau


Một câu hò hẹn càng đau chuyện mình

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT