Hùng Tâm/Người Việt
Ngày 25 tháng tới, tức là rằm Tháng Giêng năm Quý Tỵ, bà Park Geun-hye (Phác Cận Huệ) sẽ nhậm chức tổng thống Ðại Hàn Dân Quốc. Nhưng chưa tuyên thệ để thành nữ tổng thống đầu tiên của Nam Hàn thì bà đã bị lãnh tụ Bắc Hàn, một người đáng tuổi con, mời vào một canh phé sinh tử.
Hôm Chủ Nhật 27, “Chủ tịch Tối cao” Kim Jong-un (Kim Chính Ân) của Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên ra lệnh cho Quân Ðội Nhân Dân tăng cường ứng chiến tới mức tối đa sau khi quyết định sẽ thử nghiệm võ khí hạch tâm lần thứ ba. Cuộc thử nghiệm nhằm trả đũa việc Hoa Kỳ vận động Liên Hiệp Quốc siết chặt hơn lệnh trừng phạt Bắc Hàn sau vụ bắn thử hỏa tiễn vào Tháng Mười năm ngoái. Ðã thế, từ mấy hôm trước, Bắc Hàn còn cho biết là các cuộc thử nghiệm hỏa tiễn sau này sẽ nhắm vào lãnh thổ Hoa Kỳ!
Vì sao một xứ Bắc Hàn Cộng Sản đang mấp mé phá sản lại chơi dại như thế? “Hồ Sơ Người Việt” sẽ giải mã âm mưu của lãnh đạo xứ này…
Một trò chơi dại
Thoạt kỳ thủy, ai cũng có thể nghĩ rằng Bắc Hàn chơi dại.
Trước tiên, khi thử nghiệm một võ khí mới, như hỏa tiễn hay bom hạch tâm (nuclear, hạt nhân, mạnh hơn nguyên tử là atomic), người ta có thể thất bại.
Hoa Kỳ từng gặp chuyện đó mươi năm trước khi bắn thử võ khí chống hỏa tiễn đạn đạo, anti ballistic missile trên Thái Bình Dương. Thất bại ấy không làm giảm uy tín của một siêu cường dân chủ, có trình độ kỹ thuật cao và thông tin minh bạch. Nhưng với xứ Bắc Hàn độc tài, mị dân và bưng bít thông tin thì khi bắn thử mà không xong, uy tín của đảng sẽ bị ảnh hưởng. Dại gì mà nói trước?
Trong trường hợp ngược lại, khi báo trước mà thành công thì Bắc Hàn sẽ khiến các lân bang và cường quốc thế giới lo ngại: quốc gia hung hăng này đã có tiềm năng hủy diệt xứ khác, dù chưa có thể sản xuất ra vật liệu gieo rắc cái chết. Có một đầu đạn hạch tâm thì cũng còn phải có một hỏa tiễn và hệ thống điều hành để bắn võ khí này vào lãnh thổ của đối phương, như Nam Hàn hay Nhật Bản hoặc Hoa Kỳ. Bắc Hàn chưa có khả năng đó, mà càng báo trước việc thử nghiệm thì càng khiến quốc tế lo ngại và ra tay trước để xứ này không thể có nổi loại võ khí tàn sát ấy.
So sánh thì việc báo trước không có lợi bằng bí mật khai triển khả năng chế tạo võ khí cho đến ngày hoàn tất mới báo ra ngoài. Khi ấy, Bắc Hàn có khả năng hăm dọa đáng tin hơn và làm thế giới trở tay không kịp. Nói cho dễ hiểu theo kiểu nôm na là cứ lặng lẽ chui vào hang động mà luyện ám khí thì lợi hại hơn là làm Sơn Ðông mãi võ rồi để rơi ám khí giữa chợ cho mọi người cùng thấy.
Nhưng, từ mười mấy năm qua, khi Kim Chính Ân còn cắp sách đi học, Bắc Hàn từ thời vua cha là Kinh Chính Nhật đã làm như vậy. Họ báo trước việc thử nghiệm trong khi cũng phơi bày tình trạng kinh tế lầm than mà vẫn làm các cường quốc chung quanh phải nhảy vào khuyên can dỗ ngọt. Các cường quốc đó là một nhóm năm nước có khả năng xóa sổ chế độ: Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Trung Quốc và Liên Bang Nga. Cùng Bắc Hàn, đó là nhóm Lục quốc G6 đã từng có nhiều phiên họp để khuyên giải hoặc mặc cả. Các cường quốc thì can gián và Bắc Hàn thì mặc cả về số tiền viện trợ để tạm ngưng dự tính chơi bạo. Rồi họ thử nghiệm thật, và thất bại nhiều lần, nhưng vẫn tiếp tục dọa nạt, đánh dứ…. Lần này thì đòi đánh Nam Hàn và xuyên tới Hoa Kỳ!
Ngẫm cho kỹ, quốc gia có Tổng sản lượng chỉ bằng 28 tỷ đô la một năm thật ra có ngón võ cao hơn khả năng kinh tế hay kỹ thuật. Ngón võ ấy là gì?
Giải mã đòn tự sát
Kinh tế Bắc Hàn là sự lầm than triền miên và từ hai chục năm trước, chính chế độ còn xác nhận là có đến hai triệu người chết đói. Dù chẳng xác nhận thì cả thế giới lẫn các lân bang đều biết hiện tượng người dân liều chết để vượt tuyến hầu tìm được miếng ăn thay vì phải cạp vỏ cây trong tuyết giá, hoặc ăn thịt nhau, để sống qua ngày.
Một chế độ như vậy thì không thể tồn tại, các lãnh tụ Bắc Hàn đều biết vậy.
Ðiều mà họ sợ nhất là quốc tế sẽ can thiệp, giúp cho dân chúng nổi dậy chấm dứt chế độ. Nỗi lo sinh tử ấy đột ngột gia tăng sau khi Liên Bang Xô Viết tan rã năm 1991 vì kể từ đấy, chế độ đã mất một nguồn trợ cấp kinh tế. Y như lãnh đạo Hà Nội ngày nay, mục tiêu sinh tử của chế độ là tồn tại. Hà Nội thì đem mối lợi kinh tế ra mà nhử quốc tế: hãy cùng vào khai thác đất nước trù phú với người dân cần cù theo kiểu đôi ta cùng có lợi. Bình Nhưỡng chơi kiểu khác: hung bạo, suy nhược và điên khùng, chế độ có thể gieo họa cho xứ khác nếu không được viện trợ kinh tế!
Ðấy là một sự điên khùng có tính toán như một bi hài kịch ba màn.
Màn một là màn trời chiếu đất. Trước tiên, từ năm 1994, Bình Nhưỡng xác nhận rằng mình bị khủng hoảng kinh tế. Trầm trọng hơn vậy, bị khủng hoảng lương thực khiến một năm có hai triệu người chết đói. Với dân số hơn 20 triệu mà năm nào cũng chết như vậy thì xứ này… hết dân từ lâu rồi! Sự thật lại hơi khác.
Chế độ thường xuyên ở bên mé vực của sự sụp đổ vì từ năm này qua năm khác họ không thể giải quyết nổi bài toán áo cơm cho người dân thường xuyên sống trong cảnh màn trời chiếu đất, bụng đói chân run vì lạnh. Trong trường hợp đó, hai cường quốc có ảnh hưởng nhất là Hoa Kỳ và Nam Hàn phải cân nhắc rủi ro: nếu chế độ bị lung lay từ bên trong như vậy thì ta làm gì? Có nên can thiệp hay chăng?
Suy đi tính lại thì hãy tạm chờ xem, còn hơn là nhảy vào kéo sập căn nhà rệu rã đó mà có khi lãnh họa. Năm xưa, có muốn cứu đói Bangladesh, Biafra hay Ethiopia, các nước còn thấy ngần ngại, huống hồ là xứ Bắc Hàn Cộng Sản! Kết quả là Mỹ Hàn gì thì cũng đều dừng chân bên ngoài, trong khi Liên Hiệp Quốc và các nước thừa ăn đều ào ạt gửi gạo vào tiếp tế. Bắc Hàn tồn tại, dân cư vẫn còn.
Nhưng cái chế độ hấp hối, và chẳng đáng bị lật đổ vì bề nào cũng sẽ tự sụp đổ, lại diễn màn hai.
Ðó là màn cường bạo đại vương. Chế độ hung đồ bạo ngược tại Bình Nhưỡng đã chẳng lo nổi miếng ăn cho người dân mà lại kiên trì pha chế cái chết trong các nhà máy võ khí yểm trên núi. Nào là sản xuất hỏa tiễn có tầm bắn ngày một xa hơn, nào là chế tạo bom hạch tâm có thể gắn trên các hỏa tiễn đó. Song song, lại công khai thao dượt khả năng quân sự theo kiểu quy ước với nhiều sư đoàn có thể tràn xuống miền Nam và làm cỏ trung tâm Hán Thành ở gần biên giới.
Khi báo trước việc thử nghiệm võ khí và còn đuổi thanh tra của Nguyên Tử Lực Cuộc năm xưa, hoặc khi bắn chìm pháo hạm Thiên An và pháo kích vào đảo Diên Bình của Nam Hàn như đã làm năm kia, chế độ xác nhận bản chất hung bạo của mình. Chẳng biết thực hư thế nào về khả năng quân sự, nhưng thế giới đều phải do dự suy tính. Nếu chế độ hung bạo này mà lại có võ khí thật, dù chẳng bắn tới Hoa Kỳ thì cũng là một mối lo khi cả khu vực Ðông Bắc Á đang làm ăn phấn chấn!
Các chiến lược gia đều đau đầu suy nghĩ về nghịch lý Bắc Hàn, một chế độ suy nhược mà hung bạo này có thể có phản ứng tự sát! Ðấy là lúc Bình Nhưỡng mở ra màn ba: chế độ này mắc bệnh tâm thần và có phản ứng khật khùng chẳng ai dự đoán nổi! Họ chứng minh giùm cho các chiến lược gia kết luận kỳ quái ấy.
Bắc Hàn có một chế độ chính trị hoàn toàn bất lực về kinh tế nên có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng chế độ cũng có những phương tiện chiến tranh đáng gờm và đã có lúc sử dụng để thị uy hay để ngã giá về viện trợ kinh tế. Sự hung bạo trong tuyệt vọng có thể dẫn đến quyết định tự sát theo kiểu Thiên Ðịa Ðồng Thọ: đằng nào cũng chết thì hãy chết trong oai hùng, bằng một cuộc chiến tranh hủy diệt khiến Nam Bắc cùng tan!
Chỉ có người điên mới làm như vậy, nhưng khi thế giới phải xử trí với kẻ điên đang muốn tìm cái chết thì có dọa chết chế độ cũng chẳng sợ!
Hóa ra cái đòn tự sát này cũng chỉ là đòn dứ, để chứng minh rằng chế độ mắc bệnh thần kinh. Ai dại gì mà dây với hủi để bị rách áo? Ta nên thấy ra sự điên khùng rất hợp lý của những kẻ khỏi cần biết gì về đạo lý hay sinh mệnh và cứ phun nước miếng ngoài đường và nói rằng bên trong có cả vi khuẩn HIV.
Nhưng sở dĩ Bắc Hàn thành công và thế giới lúng túng là vì ngoài tài dạo diễn, chế độ còn có kẻ dàn dựng tuồng tích và nhắc vở, trong khi một xứ khác thì phèng la inh ỏi về ngón võ hung đồ. “Hồ Sơ Người Việt” xin nhắc đến vai trò của Trung Quốc và một xứ cũng đang đòi chế tạo võ khí hạch tâm là Iran, của dân Ba Tư.
Sư phụ Trung Quốc và sư đệ Ba Tư
Từ nhiều năm nay, Hoa Kỳ và Nam Hàn đều muốn Trung Quốc can thiệp và can gián Bắc Hàn. Dù gì thì chế độ Bình Nhưỡng vẫn ngửa tay xin gạo của Bắc Kinh và mỗi khi hữu sự hoặc đổi ngôi thì lãnh tụ Bắc Hàn đều qua cầu phong Trung Quốc.
Hiện nay, Trung Quốc lại đang có tranh chấp lãnh thổ với Nhật Bản và các nước Ðông Nam Á và có mâu thuẫn với Hoa Kỳ về quyền tự do vận chuyển ngoài hải dương. Việc Bắc Hàn lại vừa đòi thử nghiệm võ khí và nhắm vào Hoa Kỳ là chuyện “cập thời vũ” mưa trong cơn hạn, rất đúng thời! Cả Hoa Kỳ lẫn Nhật Bản đều muốn dịu giọng để yêu cầu Bắc Kinh tìm cách đẩy lui vụ khủng hoảng từ một chế độ suy nhược, hung bạo và khật khùng. Nghĩa là họ có thể nhượng bộ Bắc Kinh.
Ðâm ra thế giới phải cân nhắc chọn lựa giữa nguy cơ xung đột vì mấy hòn đảo Senkaku nhỏ xíu mà Trung Quốc gọi là Ðiếu Ngư, với rủi ro tàn sát trên bán đảo Triều Tiên. Bắc Hàn diễu võ cho Bắc Kinh có thêm lợi thế. Hoặc suy ngẫm cho sâu hơn: võ công Bắc Hàn đã được Bắc Kinh đào luyện.
Ngón võ lợi hại ấy đã thực tế chứng minh giá trị của nó không phải ở Trung Quốc trong truyện Chiến Quốc xa xôi mà ngay tại Trung Ðông trong thế kỷ 21. Cộng Hòa Hồi Giáo Ba Tư tức là Iran đang khai triển ngón võ đó.
Cũng những kế hoạch chế tạo võ khí hạch tâm được om sòm thông báo. Cũng những lời than vãn về khủng hoảng kinh tế do quyết định cấm vận kinh tế của các nước Tây phương. Và cũng những lời rủa sả trên đài phát thanh đầy tính chất điên khùng, như đòi xóa sạch quốc gia Israel hay cho Hoa Kỳ một bài học. Ngần ấy việc làm và lời nói đều gây ra ấn tượng là Iran sẽ hy sinh cả dân tộc Ba Tư và… đốt sạch rặng Trường Sơn để giải trừ quỷ dữ Satan!
Trong khi ấy, chế độ vẫn củng cố sự cai trị bên trong và triệt hạ mọi mầm mống dân chủ từ cuộc Cách Mạng Xanh năm 2008 hay Mùa Xuân Á Rập năm 2010. Và Trung Quốc thì mau mắn vượt qua hàng rào cấm vận để mua dầu của Iran, với giá rất bèo! Lại còn được tiếng là ôn hòa giải trừ một vụ khủng hoảng tại Trung Ðông, trước sự hoan nghênh của dân Hồi Giáo.
Kết luận ở đây là gì?
Khi có ai đó gây loạn ngoài đường vì điều phi lý thì ta đoán ngay ra bàn tay của kẻ xúi giục.
Cả hai đều coi thường đạo lý và nguyên tắc dân chủ. Ðấy là chuyện nhỏ.
Chuyện lớn là một quốc gia nghèo hèn vẫn có thể tống tiền hay xin gạo của xứ khác bằng cách tự chứng minh là mình sắp chết đói nên chẳng còn thiết tha đến đời sống nữa. Nền ngoại giao có tính cách ăn vạ và hơi vô sỉ này thật ra lại có hy vọng là đạt kết quả là giúp chế độ tồn tại mà khỏi gây ra cảnh Nam Bắc tương tàn trên bán đảo Triều Tiên.
Sở dĩ như vậy là vì cả Nam Hàn lẫn Hoa Kỳ đều là quốc gia văn minh – và rất ngại sát sinh!
Bây giờ, chúng ta hãy chờ xem bà Phác Cận Huệ giải chiêu thế nào sau khi lên làm tổng thống.

































































