Phạm Xuân Ðài
Trong đoạn kết của bài trước, chúng tôi đã dùng câu ca dao quen thuộc “dù ai nói ngả nói nghiêng, thì ra vẫn vững như kiềng ba chân” để ví von sự tin cậy lẫn nhau giữa cộng đồng Việt Nam với báo Người Việt. Nhưng ai đã nói ngả nói nghiêng? Có vấn đề gì giữa cộng đồng ở đây với tờ báo của họ vậy?
Ðã có những “tai nạn” xảy ra. Xưa nhất là một năm vào nửa sau của thập niên 1980, khi báo Người Việt đã vững, bắt đầu đi vào một ngành truyền thông khác, là truyền hình. Nghe nói trong một buổi phát hình, một cảnh ở Việt Nam có lá cờ đỏ sao vàng, đáng lẽ chỉ chiếu phớt qua, nhưng do một trục trặc kỹ thuật, đã đứng yên trên màn hình trong một thời gian. Thế là nhiều người khó chịu, kết án báo Người Việt cố tình “tuyên truyền” cho cộng sản, và biểu tình, có cả việc ban đêm lén đốt một chiếc xe của công ty Người Việt.
Gần hai mươi năm sau lại xảy ra vụ “chậu rửa chân” do một nữ họa sĩ vẽ hình cờ VNCH vào chiếc chậu dùng trong nghề nail được đăng vào báo Xuân Người Việt, gây giận dữ cho một số người, lại biểu tình. Trong năm 2012 thì mục Thư Bạn Ðọc báo Người Việt đã đăng một mẩu thư của một độc giả, có lời lẽ miệt thị người Việt chống cộng ở nước ngoài; biểu tình chống Người Việt lại bùng ra. Mới nhất, và đang là thời sự, là vụ biểu tình được nhắc tới trong phần 1 của bài viết này: Biểu tình để chống đối việc báo Người Việt phát hành cuốn sách Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức.
Tâm lý của người đi tị nạn cộng sản là rất nhạy cảm đối với những gì liên quan đến chế độ đó, nhất là những gì tỏ ra có cảm tình hoặc có lợi cho cộng sản. Không riêng người Việt Nam mà tất cả những cộng đồng tị nạn cộng sản trên thế giới đều có chung tâm tình ấy, chỉ khác nhau ở cách thức biểu lộ.
Người Việt tị nạn cộng sản tại quận Cam biểu lộ bằng nhiều cách: Có thể viết sách, viết báo, hoặc dùng phương tiện truyền thanh truyền hình, để chống cộng, chống từ những vấn đề lý thuyết, chỉ ra các sai lầm và lỗi thời của chủ nghĩa mác-xít, từ những thông tin về các tai họa mà chính quyền CSVN gây ra cho đất nước và con người Việt Nam, cho đến những vận động quốc tế và chính giới Mỹ nhằm lên án những việc làm tàn bạo trấn áp người yêu nước của nhà cầm quyền cộng sản. Trực tiếp và cụ thể hơn, là cách biểu tình: Một số người tập trung, trưng cờ vàng và khẩu hiệu, hô to những gì mình muốn chống đối. Ðối tượng có thể là một viên chức thuộc chính quyền CSVN đến một địa điểm nào đó trong vùng, có thể là một buổi văn nghệ có ca sĩ từ Việt Nam qua tham dự, hoặc một ai đó, một tổ chức nào đó có dấu hiệu thân cộng. Cuộc biểu tình vĩ đại nhất, có tính cách lịch sử nhất của cộng đồng Việt Nam tại quận Cam cho tới nay là hàng chục ngàn người biểu tình ròng rã 53 ngày đêm để chống tiệm bán băng trên đường Bolsa của ông bà Trần Trường có treo cờ đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh vào năm 1999.
Cộng đồng người Việt Nam nào ở hải ngoại cũng có tinh thần chống cộng, đó là điều hiển nhiên. Chính nhờ tinh thần đó và những cách thức biểu hiện đa dạng mà các cộng đồng khắp nơi trên thế giới giữ vững được bản sắc của mình, tức là một mẫu Việt Nam ròng, không bị nhiễm những sắc thái quái lạ của văn hóa mác-xít mà chế độ cầm quyền trong nước đã và đang cố tình nhuộm miền Bắc rồi miền Nam, rồi lại có tham vọng gây ảnh hưởng tại cả các cộng đồng người Việt di dân hải ngoại với nghị quyết 36. Cho đến nay chính quyền đó vẫn khư khư bám chặt lấy chủ nghĩa cộng sản, cương quyết duy trì độc đảng toàn trị, cương quyết bắt học sinh các cấp trong nước phải tụng đọc và thi cử những bài học về lý thuyết cộng sản, và ngay trong kinh tế, dù đã gia nhập vào nền kinh tế thế giới vẫn không quên cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Khi đã đủ mạnh trong vùng Ðông Nam Á, việc đầu tiên họ làm là vận động các nước trong vùng xóa bỏ đi các dấu vết của cuộc trốn chạy vĩ đại của dân Việt Nam bằng đường biển bằng cách đập bỏ các bia tưởng niệm trong vùng. Và soạn sách dạy tiếng Việt để phổ biến đến các lớp Việt ngữ ở hải ngoại, và cho những đoàn văn nghệ kiểu như “duyên dáng Việt Nam” đi trình diễn tại các cộng đồng để lôi kéo tình cảm của người Việt trên thế giới… Nhưng những thứ đó như những vật thể lạ xâm nhập vào một cơ thể lành mạnh, bị đẩy ra ngay tức khắc.
Phải dài dòng như thế để thấy sức đề kháng, bằng đủ mọi phương cách, của người Việt hải ngoại là cần thiết để có thể đứng vững trên lập trường của mình. Nhưng trong quá trình đấu tranh chống cộng, một số cá nhân trong cộng đồng chúng ta, hoặc vô tình hoặc cố ý, đã có những ngôn ngữ hay hành vi quá đáng. Những cộng đồng của chúng ta không phải là lãnh thổ hay dân chúng của một quốc gia Việt Nam, tất cả đều là ăn nhờ ở đậu vào những quốc gia, thường là cường quốc dân chủ, để sống còn và phát triển. Người Việt Nam phải vào quốc tịch của những quốc gia mà mình tá túc, và đối với nội bộ cộng đồng của mình, chúng ta phải tự quản, và hoạt động của chúng ta, dù là tự phát cũng phải ở trong khuôn khổ luật lệ của quốc gia liên hệ. Chúng ta được hưởng các quyền hạn của công dân bản xứ, và vì đây là các quốc gia dân chủ thật sự, chúng ta có rất nhiều quyền tự do. Và chính vì từ một nước có nhiều hạn chế, đột nhiên được sống với những tự do ấy, không ít người đã bị choáng ngợp, tưởng mình có một thứ tự do vô hạn, và do đó đã dẫn tới nhiều điều lệch lạc đáng tiếc. Với mục tiêu chung là chống cộng, nhiều người dựa vào khẩu hiệu ấy để thực hiện nhiều việc có tính cách cá nhân, ví dụ chụp mũ một người nào đó là cộng sản và đánh phá liên miên bằng nhiều phương cách. Cũng vì tưởng mình có một quyền tự do vô hạn, một số người tự cho mình cái quyền chửi bới, thóa mạ, vu khống người khác một cách vô tội vạ. Hiện tượng này thường xảy ra với những người ít học, không hiểu rõ luật lệ của nơi mình đang sống, hoặc thậm chí không đủ lý trí và tấm lòng để tự hỏi ngôn ngữ và hành vi của mình có thích hợp với một con người tử tế đối với đồng loại hay không. Chỉ với một cái mũ cộng sản để chụp lên đầu một kẻ khác, đôi khi người ta dễ dàng biến mình thành một người đi ra khỏi những nguyên tắc sống của một người bình thường, thậm chí có thể thành một thứ điên loạn, và chỉ khi đối diện với pháp luật, người ta mới giật mình thấy mình đã đi quá xa. Tòa án Hoa Kỳ cũng như những nước có nhiều người Việt tị nạn cộng sản đã có các phiên xử để phán quyết những án phạt, từ nhẹ như cảnh cáo và cấm người phạm pháp lai vãng đến một nơi nào đó, cho đến những bản án khá nặng nề phạt cả triệu đôla.
Ðiều này cho thấy trong thế trận chống cộng của các cộng đồng người Việt hải ngoại đã có những biến thái ra những loại cực đoan mà luật pháp các nước dung chứa chúng ta không chấp nhận được. Và luật pháp đó không phải ghét bỏ tinh thần chống cộng của chúng ta, mà chỉ là phản ảnh tinh thần tôn trọng con người, cái điều thiếu hẳn trong xã hội cộng sản. Trù dập một người với một lô những điều bịa đặt, vu khống, lại dán vào đó cái nhãn hiệu chống cộng thì chỉ là làm xấu đi tinh thần chống cộng trong sáng của cộng đồng chúng ta. Các bản án của tòa là những bài học cho chúng ta, để có thái độ trưởng thành hơn, để thấy rằng phải trau dồi tri thức để biến việc chống cộng thành sắc sảo và hữu hiệu, hơn là chỉ chửi bới loanh quanh trong cộng đồng. Cần phải tránh cái ảo tưởng có thể thành “lãnh tụ” trong những hành vi như thế.
Cuộc biểu tình chống báo Người Việt phát hành cuốn Bên Thắng Cuộc đặt ra cho chúng ta một số vấn đề. Thoạt tiên động tác đó trùng với thái độ của chính quyền CSVN đối với Bên Thắng Cuộc. Vì sao CSVN chống cuốn sách đó? Vì họ sợ. Sợ cái gì? Sợ nội dung của cuốn sách. Nội dung đó, theo phương pháp ghi chép không bình luận những việc, những biến cố, những lời nói trong nội bộ đảng và chính quyền cộng sản, nhưng lại gây sợ hãi cho họ vì nó nói lên SỰ THẬT. Cộng sản luôn luôn hành động bằng Bạo Lực và Dối Trá, vì thế rất sợ Sự Thật. Lâu nay họ bưng bít thông tin đối với dân chúng trong nước, nhưng với những phương tiện truyền thông ngày càng tân tiến và phổ quát, dân chúng Việt Nam đã biết nhiều về thế giới bên ngoài, nhất là tinh thần dân chủ và nhân quyền. Sự chuyển biến trong tư tưởng và nhận thức của giới có học ngày càng rõ rệt, làm nảy sinh ra nhiều phong trào tranh đấu ngày càng đông người tham dự. Không ngăn được ảnh hưởng từ thế giới bên ngoài, nhưng bên trong CSVN vẫn cố tình kiểm soát thông tin: 700 tờ báo và hệ thống truyền thanh truyền hình trong nước đều nằm trong sự khống chế của đảng cộng sản. Họ kiểm soát nghiêm ngặt tin tức nội bộ. Trong hoàn cảnh đó, ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bỗng xuất hiện bộ sách Bên Thắng Cuộc trên Amazon, làm bộc lộ từng mảng sự thật quan trọng trong nội tình CSVN từ mấy chục năm qua. Cộng sản sống bằng sự bưng bít, nay tác giả Huy Ðức đem gan ruột của họ phơi bày trước mắt thế giới, họ không lo sợ sao được? Và bổn cũ lại soạn lại: Cho hết báo này đến nhân vật kia lên tiếng đả kích vừa tác giả vừa tác phẩm Bên Thắng Cuộc. Nhưng xem ra thì đã quá muộn, những lời đả kích ấy chẳng khác nào lấy tay mà muốn che cả ánh sáng mặt trời, vì tác phẩm ấy đã lan tràn trong nước. Tại hải ngoại, đã có nhiều người đọc kỹ toàn bộ hai cuốn của Bên Thắng Cuộc, và đều có một nhận định chung là đặc điểm của cuốn sách là phơi bày rất nhiều thâm cung bí sử của giới lãnh đạo cộng sản, mà chính đảng cộng sản không bao giờ muốn bị tiết lộ. Nói chung, không cần phải là người học hành và có bằng cấp cao mới có thể hiểu cuốn sách này, tất cả mọi người có kiến thức trung bình (và dĩ nhiên phải có công tâm và không định kiến) đều thấy đây là cuốn sách chứa đựng rất nhiều sự thật, mà nếu mọi người dân trong nước được biết thì bức màn tuyên truyền dối trá và bưng bít của cộng sản từ bao lâu nay sẽ tất yếu nhào đổ trong nhận thức của họ.
Ai cũng biết ý thức chống đối cộng sản đã thành hình ngày càng rõ rệt và mạnh mẽ trong lòng quần chúng Việt Nam, nhất là trong tập thể trí thức và tuổi trẻ. Từ chỗ sợ hãi kéo dài đã nhiều thập niên trong chế độ toàn trị độc ác, ngày nay với Internet, Blog, Facebook, v.v… người dân trong nước đã dám nói thẳng rằng cộng sản là độc tài và phản động, đã dám đòi bỏ điều 4 Hiến pháp, đã dám vạch ra rằng chính quyền CSVN ngày nay chỉ là một loại tay sai của Bắc Kinh, và nhiều trí thức và tuổi trẻ đã xuống đường chống Trung Quốc, cũng là một cách lên án nhà cầm quyền hèn với giặc. Riêng hàng ngũ blogger trong nước hiện nay mỗi ngày đều liên tục viết bài vở chỉ trích chính quyền về vô số vấn đề trong chính phủ lẫn trong xã hội. Riêng tác giả Huy Ðức với Blog Osin của mình trong nhiều năm đã viết các bài Blog sắc sảo, đóng góp nhiều vào sự vận động một phong trào dân chủ và tự do cho xã hội Việt Nam. Và vừa qua, trong dịp sang Mỹ để tu nghiệp báo chí tại Ðại Học Harvard, Huy Ðức tung ra cuốn Bên Thắng Cuộc, được tác giả viết trong 20 năm, để bán trên Amazon cùng lúc thực hiện bản in và nhờ báo Người Việt phát hành.
Với những ai chống cộng một cách có đầu óc và tỉnh táo thì đây là một lợi thế rất lớn cho công cuộc chung. Một khi đã hiểu được tình hình và xu thế của quần chúng trong nước như vừa trình bày thì đối với một cuốn sách như Bên Thắng Cuộc, người chống cộng đích thực phải coi như là một kho tài liệu quý giá, mà Giáo Sư Nguyễn Hưng Quốc tại Ðại Học Victoria tại Melbourne bên Úc cho rằng không một nhà báo hay nhà biên khảo nào ở hải ngoại, kể cả người ngoại quốc, có thể thực hiện được.
Trong khi đó, một nhóm người tại quận Cam cũng chống lại cuốn sách ấy trong một tình huống khá lạ lùng là không cần biết trong đó viết những gì, nghĩa là không đọc cuốn sách. Họ đã có một nhận định và quyết định rất đơn giản để chống đối với một câu “tuyên ngôn” chắc nịch: “Gần đây báo Người Việt lại công khai thách thức Người Việt Quốc Gia khi quảng bá rầm rộ là sẽ đứng ra phát hành cuốn tự truyện của tên cán binh Việt Cộng Nguyễn Huy Ðức, bóp méo lịch sử cận đại, gọi các tướng lãnh và quân dân miền Nam là ngụy quân ngụy quyền ngõ hầu đề cao vai trò của ‘Bên Thắng Cuộc’ là bọn Cộng Sản Việt Nam để chạy tội buôn dân bán nước của bè lũ Cộng Sản Việt Nam và bọn Tay Sai nằm vùng” (1). Nếu chính quyền cộng sản trong nước nói: “Tụi báo Người Việt bên Cali phát hành cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức là công khai thách thức chúng tao” thì câu đó hoàn toàn có thể hiểu được, còn nhóm người ở Bolsa nói “công khai thách thức Người Việt Quốc Gia” thì rất khó hiểu, khiến người nghe không thể nào nắm bắt cái gì ẩn trong câu nói đó.
Ðến đây không thể không nhìn lại quá khứ mấy mươi năm tồn tại của báo Người Việt với cộng đồng Việt Nam ở quận Cam, hầu có thể hiểu thái độ chống đối của nhóm người này. Như chúng ta đã thấy trong hai bài trước, báo Người Việt ra đời như là tờ báo phục vụ cho cộng đồng khi tập thể người Việt Nam tập họp tại Nam California hãy còn trứng nước. Lập trường và chủ đích của tờ báo cũng rất rõ rệt, bài vở, tin tức trong từng số báo đều nhằm xây dựng một cộng đồng hiểu biết, vì nếu thiếu hiểu biết thì không thể tồn tại một cách xứng đáng như một tập thể tị nạn cộng sản tại một xứ sở văn minh. Trong cố gắng chung có việc xây dựng một thái độ chống cộng vững chắc, với những thông tin chính xác về đất nước mà mình đã rời bỏ, những khảo luận và bình luận giá trị về thế giới cộng sản nói chung, CSVN nói riêng. Chính vì chủ trương này mà chính quyền cộng sản trong nước coi báo Người Việt là nguy hiểm, và đã trong nhiều năm, cho đến tận bây giờ, liên tục dựng bức tường lửa để ngăn chặn dân chúng trong nước không đọc được Người Việt Online, hơn thế nữa, đã nhiều lần cho tin tặc xâm nhập phá hoại báo điện tử của Người Việt. Người Việt Nam tại quận Cam, hay nói rộng ra tại hải ngoại, đều hiểu những phẩm chất mà báo Người Việt đem lại cho đồng bào, và vẫn tiếp tục ủng hộ báo Người Việt qua những cơn sóng gió. Ðúng là báo Người Việt đã qua những cơn sóng gió, do những “tai nạn” hoặc lỗi lầm của chính mình đã được liệt kê bên trên, và đối với mỗi sự việc, đại diện báo Người Việt đều có tạo ra những đối thoại rất sòng phẳng và rõ rệt để giải thích, và xin lỗi đồng bào về lỗi lầm của mình. Mỗi lần như thế thường dấy lên hai thái độ khác nhau. Thứ nhất là từ giới trí thức, bênh vực báo Người Việt, và một nhóm khác trong cộng đồng, lên án Người Việt. Giới trí thức bênh vực thì dễ hiểu, vì họ nhìn ra thực chất báo Người Việt, không những không phải là “tay sai cộng sản” như nhóm kia lên án, mà còn là một cơ quan ngôn luận có thế giá của người Việt Nam hải ngoại, ở đó đã tập trung được nhiều tài năng, có tầm cỡ để làm nhà cầm quyền CSVN e ngại. Trong cái thế chống cộng lâu dài, chính một cơ quan ngôn luận như Người Việt mới là diễn đàn đủ uy tín cần thiết để đối chọi với bên kia. Nhóm lên án báo Người Việt cũng có lý do của họ: Là những người tị nạn cộng sản, họ rất dị ứng với tất cả những gì có vẻ thân cộng, và phản ứng gay gắt với những sự kiện rõ rệt. Nhóm này có khuynh hướng coi họ là đại diện cho nguyện vọng của cộng đồng, nhưng sự thực không phải vậy. Nhiều lần họ biểu tình chống báo Người Việt vì các sự kiện nhất thời, đã kêu gọi cộng đồng tẩy chay báo Người Việt, tẩy chay không mua hàng hóa hay dịch vụ được quảng cáo trên báo Người Việt, nghĩa là họ muốn giết chết báo Người Việt, nhưng không có kết quả. Vì sao? Vì những thành phần hiểu biết và đa số thầm lặng của cộng đồng không tin họ, mà ngược lại, tin ở báo Người Việt. Tin vì trong quá trình dài đồng bào đã biết Người Việt là một tờ báo như thế nào. Tin là những tai nạn hay sai sót của báo Người Việt đúng chỉ là những tai nạn và sai sót lẻ tẻ không thấm gì với công trình và sự nghiệp dài hạn mà Người Việt đã tạo nên mà họ đã biết rõ. Những kích động, những kêu gọi tẩy chay này nọ, thậm chí có kẻ, giậu chưa đổ mà bìm đã leo, viết báo mạ lỵ từng cá nhân của báo Người Việt, tuy có làm ồn ào không khí của Bolsa một số buổi, nhưng tự thâm tâm mỗi thành viên của cộng đồng này đều biết đâu là giá trị thật sự lâu dài, đâu là cái sốc nổi đầy cảm tính. Họ phải khôn ngoan giữ lấy cái gì họ cần, cái gì họ hãnh diện có được. Nhờ thái độ sáng suốt này của cộng đồng mà mong ước của phe cộng sản trong nước đã không thành tựu được: Họ đã nhiều lần ra tay đánh sập Người Việt Online thì dĩ nhiên cũng mong cho báo giấy của Người Việt tại quận Cam cũng sập luôn, như thế họ bứng đi được định chế truyền thông vững chắc và có uy tín nhất của người Việt tị nạn, và nghĩ xa một chút nhưng hoàn toàn không có tính chất tiểu thuyết viễn tưởng, cái này có thể mới là thâm ý của họ: Thay vào đó họ sẽ tung tiền dựng lên một tờ báo của họ tại đây. Quý vị có biết hiện có bao nhiêu sách báo của Cộng Sản Việt Nam được bày bán trong các hiệu sách ở Little Saigon không? Có biết hằng ngày có bao nhiêu thước phim, bao nhiêu chương trình sản xuất trong nước, dĩ nhiên dưới sự chỉ đạo của đảng cộng sản, được chiếu trên những đài truyền hình của Little Saigon không? Họ đã xâm nhập một cách êm đềm nhưng công khai, và hợp pháp nữa, nhưng chẳng thấy ai lên tiếng là Việt cộng đang “công khai thách thức Người Việt Quốc Gia” cả. Tuyệt đối chẳng có ai. Thay vào đó, một nhóm người rất sẵn sàng với báo Người Việt, và đã biểu tình chống phá một công việc có giá trị cao nhằm xé toang cái màn dối trá của CSVN, là phát hành cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức. Dĩ nhiên hiện tượng nào cũng phải có động lực sâu xa của nó. Vấn đề ở đây là: Vậy động lực đó là gì?
Ở trên chúng ta đã nhìn thấy thái độ điềm tĩnh, đúng đắn và khôn ngoan của cộng đồng và giới trí thức hải ngoại. Nhưng không phải chỉ người Việt chúng ta, người Mỹ dòng chính ở đất nước này cũng có cái nhìn đúng và công bằng như vậy. Nước Mỹ là một nước đa chủng tộc, đa văn hóa, và dòng chính của nước này không phải là không biết gì về những sinh hoạt của mỗi sắc tộc mà họ cho gia nhập vào nước họ. Họ phải biết rất rõ sắc thái của mỗi nhóm chủng tộc, vì đó là điều không thể thiếu được để điều hành một quốc gia hợp chủng. Chính quyền và nhiều giới chức chính trị cũng như văn hóa Hoa Kỳ đánh giá cao tờ báo Người Việt của cộng đồng chúng ta và người sáng lập ra nó, ông Ðỗ Ngọc Yến. Hằng năm nhiều phái đoàn của các đại học Hoa Kỳ, đặc biệt các phân khoa báo chí, đến thăm báo Người Việt, và nhiều sinh viên đã xin vào làm việc thực tập trong tòa báo. Người sáng lập Người Việt, ông Ðỗ Ngọc Yến, đã nhiều lần được trao tặng giải thưởng, ví dụ, năm 1999 giải thưởng Sky Dunlap Lifetime Achievement Award của Orange County Press Club; 2003 ông được trao tặng Asia American Journalists Associatoin’s Lifetime Achievement Award… Khi ông mất ngày 17 tháng 8 năm 2006, hàng ngàn người đã đến viếng ông, đặc biệt Tổng Thống Hoa Kỳ George W. Bush và Thống Ðốc California Arnold Schwarzenegger đã gửi lời chia buồn; Cơ quan lập pháp California và Hội đồng thành phố Garden Grove (nơi ông Yến cư ngụ) đã có phút mặc niệm ông. Năm 2008, khi Bảo tàng Tin tức Newseum khai mạc vào ngày 11 tháng 4 tại Washington D.C., người ta đã thấy ông Ðỗ Ngọc Yến và tờ báo Người Việt của ông được lưu danh trong viện bảo tàng về báo chí đầu tiên và duy nhất của thế giới này. Ðây là nơi tàng chứa lịch sử truyền thông của năm thế kỷ qua, tọa lạc tại thủ đô Washington D.C., nằm kế các cơ quan quyền lực đại diện triết lý tam quyền phân lập, là Tòa Bạch Ốc, Quốc Hội, và Tối Cao Pháp Viện. Trong tứ giác này, Newseum đại diện cho Ðệ Tứ Quyền, và chỉ những gì có ý nghĩa nhất trong nghề báo mới được lưu trữ bên trong. Chúng ta rất hãnh diện trước việc hình ảnh ông Ðỗ Ngọc Yến và báo Người Việt (tờ báo Việt ngữ duy nhất), được lưu giữ và trưng bày trong Newseum.
Ðưa ra các ví dụ này chúng tôi không có một mục đích nào khác hơn là đặt tờ báo Người Việt dưới nhiều nhãn quan khác nhau, để thấy rõ hơn giá trị nội tại của nó. Ông Ðỗ Ngọc Yến và tờ báo Người Việt đã và sẽ mãi thuộc về và gắn bó với cộng đồng người Việt Nam tị nạn cộng sản tại quận Cam, nhưng đồng thời tầm vóc của ông lẫn tờ báo do ông lập ra đã vượt khỏi khuôn khổ địa phương để gia nhập vào lịch sử của Hoa Kỳ (và với online, còn vươn đến người Việt Nam trên khắp thế giới). Trong cái bối cảnh lớn lao mà ông Yến đã gia nhập vào trong suốt đời ông, sự hiện diện của ông trong bức ảnh chụp tại Tòa Lãnh Sự VNCS tại San Francisco đã được một ai đó tung ra không có một ý nghĩa gì quan trọng để làm rùm beng. Ðó chỉ là một trong bao cuộc tiếp xúc khác đa dạng, phức tạp mà ông đã thực hiện trong đời làm báo của ông, từ hình ảnh ông đứng trên một ngọn đồi tại Hạ Lào trong chiến dịch Lam Sơn, hay đối diện với Tổng Thống Bush (cha) tại Tòa Bạch Ốc… Mỗi việc đều mang ý nghĩa riêng, trong thời gian và không gian của nó, thuộc về một cuộc đời xem ra cũng nhỏ bé nhưng rất phi thường. Ðừng đem cái nhìn không vượt ra khỏi con phố Bolsa mà phê phán những gì của ngàn dặm.
Kết thúc bài viết này, chúng tôi chỉ xin đưa ra một mong ước. Ðó là: Tất cả chúng ta trong cộng đồng này, dù ở bất cứ thành phần hay phe nhóm nào, nên đoàn kết với nhau trong mục tiêu chung trong công cuộc cứu Việt Nam ra khỏi chế độ độc tài cộng sản. Chúng ta cần nhìn xa để cùng thực hiện lý tưởng chung, và không nên làm yếu lẫn nhau. Nếu vì một lý do gì không thực hiện được điều ấy thì thật rất, rất đáng tiếc.
Phạm Xuân Ðài
Little Saigon 14 tháng 2, 2013
Chú thích:
(1) Trích “Thông Báo Biểu Tình Chống Báo Người Việt ngày 19-01-2013 tại Westminster” với thành phần Ban Tổ Chức gồm có: L.S. Nguyễn Xuân Nghĩa, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California; ông Nguyễn Long, chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Hạt Los Angeles; ông Phạm Ngọc Lượng, chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam California; ông Trần Vệ, trung tâm trưởng Tập Thể Chiến Sĩ Trung Tâm Tây Nam Hoa Kỳ; ông Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, Chống Tuyên Vận Cộng Sản; ông Phạm Hoàn, Ðoàn Biểu Tình Dân Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa.







































































