Không lầm vẫn (!phải) yêu ‘thầm’?


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng
(714) 531-7930
[email protected]

Hỏi:

-Theo bài vừa rồi “Yêu lầm?” của bác sĩ, thì có vẻ là tôi thuộc thành phần thiểu số trong các cách quan hệ tính dục khác nhau. Nhưng tôi đã không “yêu lầm”! Không phải tội lỗi gì hết! Dù không lầm, nhưng chúng tôi vẫn phải yêu “thầm” (lén lút) vì sợ dư luận của xã hội, vì môi trường rất khe khắc của gia đình (được gọi là) “truyền thống,” “nề nếp.”

-Chúng tôi nên tiếp tục thầm lén (rất khó chịu, vì mình thấy mình đâu có gì sai đâu mà phải lén lút) ? Hay công khai quan hệ của mình?

-Gần đây, em có cảm giác như là thích gần gũi với một số bạn cùng phái hơn là các bạn khác phái, trong đó có nhiều bạn rất thích em. Em rất lo, vì gia đình và những người xung quanh có rất nhiều thành kiến với đồng tình luyến ái. Em không biết làm sao đây. Ðây có phải là bệnh không, có cách gì để chữa không? Em có nên thú thật với gia đình và mọi người không?

Ðáp:

Như đã đề cập đến trong kỳ vừa rồi, cho đến nay, hệ thống y khoa hiện đại (ta đang nói về Tây y) không coi đồng tính luyến ái là bệnh hay rối loạn.

Làm sao để biết mình có đồng tính hay không, cũng là việc tự mỗi người mới có thể xác định được (đã được trình bày chi tiết hơn trong bài kỳ trước).

Nếu còn nhỏ, còn phải lo học hành, chưa đến lúc nghĩ đến việc hôn nhân, thì nếu có thể, tốt nhất, ta nên chú tâm vào việc học hành. Ðến khi nhu cầu về gia đình, luyến ái đã “chín mùi,” thì nếu người tự trong thâm tâm ta muốn chung sống suốt đời, vẫn là một người cùng giới tính, thì có thể chắc rằng ta là một người đồng tính.

Trong lúc còn hoang mang, không biết mình thuộc nhóm “tính” nào (đồng, lưỡng, hay dị tính luyến ái), nếu cần (để “thanh thản” chú tâm vào công việc, học hành), ta nên tham vấn với các bác sĩ, các chuyên viên tâm lý.

Việc có nên chia sẻ điều này với gia đình hay bạn bè hay không, là một quyết định hệ trọng. Không thể có một câu trả lời tuyệt đối đúng hay sai cho tất cả mọi người.

Cần để ý rằng việc thổ lộ “bí mật” của mình có thể gây tổn hại về tâm lý hay thể chất cho mình: Có thể vì gia đình hay bạn bè chưa hiểu rõ lắm, có thành kiến với đồng tính; hoặc bạn bè, gia đình không biết “giữ bí mật,” cộng đồng cũng (không ít người) có thành kiến.

Nếu việc “giải tỏa niềm riêng” của mình chỉ mang lại rắc rối, khó khăn, ngột ngạt hơn trong cuộc sống, công việc hàng ngày của mình; thì, có thể tốt hơn, ta nên từ từ, hoãn lại, để tự tìm hiểu xem thật sự mình là ai, tự mình hoặc với sự giúp đỡ của các nhà chuyên môn (luôn có trách nhiệm phải giữ kín các thông riêng tư của thân chủ).

Nếu cảm thấy cần phải, hoặc đến lúc có thể “trút bỏ gánh nặng” của bí mật đang đè nặng cuộc sống, tâm hồn của mình, (hình như) bao giờ cũng (tốt hơn là), nên suy nghĩ kỹ xem ai là người mình có thể tin tưởng được, là người thương yêu mình thật sự dù mình là “cái gì” đi nữa, ai là người có thể (đủ bản lĩnh) để nâng đỡ và vẫn tôn trọng mình trong những lúc khó khăn do thành kiến của xã hội. Và mình đã có tự chuẩn bị đủ, có nguồn nâng đỡ, đủ, để vững vàng trong tình huống xấu nhất hay không.

Ai cũng có quyền và nên sống một cách trung thực và cởi mở với đúng con người của mình, nếu điều đó không làm hại người khác.

Tuy nhiên, không may là, điều đó không phải lúc nào cũng có thể dễ dàng cho mọi người, nhất là những nhóm “thiểu số.” Do đó, cẩn trọng một chút, hình như, bao giờ cũng là điều tốt và cần thiết.

***

Một điều cũng nên nghĩ đến, là, dù là thiểu sổ hay đa số, “thẳng” (“straight”) hay “cong” (homo or bisexual), thì chuyện yêu đương hình như vẫn được nhiều người coi là chuyện riêng tư, thầm kín, của từng người (tùy quan niệm sống của mỗi người).

Có cần phải công bố, “tâm sự,” cho “toàn thế giới” biết là mình đang yêu ai, yêu như thế nào, hay không, cũng là cách sống, cách suy nghĩ rất khác, và rất riêng của mỗi người, mỗi cặp.

Ở đây, hình như, không có chuyện “đúng” hay “sai.”

Và chuyện “soi mói,” “tọc mạch,” “tìm hiểu” (không cần thiết) chuyện riêng của người khác, hình như, cũng không biết là chuyện (nên gọi là) “đúng,” hay “sai.”

Hỏi:

-Ngay từ trẻ, tôi đã thích người cùng phái, nhưng vì sợ dư luận xã hội, tôi đã lập gia đình, có con “bình thường.” Tôi có nghề nghiệp vững chắc, con cái học hành đến nơi đến chốn, nhưng tôi vẫn không cảm thấy thật sự vui trong cuộc sống vì đã không dám sống đúng như “giới tính” của mình. Tôi nên làm gì đây?

Ðáp:

Ðây là điều rất khó trả lời. Nếu ông chưa coi, thì có một bộ phim là “Brokeback Mountain,” có thể đem lại vài suy nghĩ nào đó trong trường hợp này.

Tốt nhất, ông nên gặp một chuyên viên tâm lý, để trình bày trường hợp riêng của mình, để (sau đó, tự cân nhắc và quyết định) xem mình có nên công khai với vợ con về bí mật của mình hay không?

Và nếu nên, thì cách nào, nơi nào, lúc nào là tốt nhất (hoặc gây tổn thương cho mình và gia đình mình ít nhất).

Một số chuyên gia nhận thấy rằng, nói chuyện với người phối ngẫu của mình một cách trung thực và thẳng thắn, dù là rất khó khăn, nếu dựa trên sự tôn trọng và thương yêu lẫn nhau, thường sẽ giúp cho mỗi bên tìm ra hướng giải quyết tốt nhất cho mình và gia đình.

Tóm lại, trút bỏ gánh nặng của việc sống không đúng là mình, là điều (hình như, thường là) rất quan trọng (cho một cuộc sống thật sự hạnh phúc).

Tuy nhiên cũng như với những điều rất quan trọng khác trong cuộc sống, ta cần được chuẩn bị càng kỹ càng tốt, để tránh những hậu quả không hay có thể tránh được, không những cho chính mình, và cả cho vợ con, dù thế nào, cũng (nên) là những người thân yêu nhất của mình.

Nhiều chuyên gia nhận thấy rằng, nếu được chuẩn bị tốt, được giúp đỡ bởi những người, những chuyên viên thích hợp, việc, cuối cùng, trao đổi một cách chân tình với nhau, thường giúp cho những người trong cuộc tìm ra được hướng đi đem lại an lạc thật sự cho cuộc sống của họ, giữ được mối liên hệ tốt nhất cho mọi người.

(Và, hình như, một trong những điều quan trọng nhất cho một mối liên hệ tốt, là sự trung thực – không phải lúc nào cũng dễ định nghĩa.)

Thân mến

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng
(714) 531-7929
www.nguyentranhoang.com

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT