LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, công việc của cháu là ‘customer service.’ Hằng ngày cháu phải tiếp xúc với rất nhiều khách hàng, đủ các ngành nghề, đủ các lứa tuổi… qua phone cũng như gặp mặt. Với số năm trong nghề, cháu đã gặp quá nhiều những vui buồn cũng như đắng cay. Khách hàng có người cực kỳ dễ thương, lịch sự. Nhưng cũng lắm khách hàng kỳ cục, chướng khí, nóng nảy. Có khi họ sẵn sàng nói những lời thô lỗ với mình, hoặc cũng có nhiều khách hàng hở chút là đòi gặp ‘manager’ để méc.
Nhiều khi áp lực công việc làm cháu muốn ‘quit job’ cho rồi, nhưng y như rằng hôm nào định “chạy” thì hôm đó gặp những khách hàng lịch sự, biết điều. Vậy là cứ năm này sang năm khác, cháu lại bị đóng đinh sau chiếc quầy mà đằng trước luôn có khách sắp hàng chờ phục vụ.
Thư này cháu muốn đề cập đến việc xưng hô, để nhờ cô cũng như độc giả xa gần góp ý.
Số là cách nay mấy hôm cháu tiếp xúc với một vị khách, cũng khoảng trên 70 tuổi. Cháu năm nay 22 tuổi. Vì thấy vị khách cũng tuổi cở ông nội cháu, nên cháu thưa:
-Thưa ông, cần cháu giúp gì?
Vị khách quắt mắt lên:
-Tôi vậy mà cô gọi là “ông” à. Tôi đâu phải là ông nội, ông ngoại gì của cô mà cô gọi bằng ông.
-Thưa, cháu xin lỗi… bác.
-Tui đâu phải bác Hồ.
-Dạ, thôi cho cháu gọi bằng… chú.
-Chú bác gì ở đây!
Thưa cô vị khách bỏ đi, cháu nhìn theo mà ngán ngẫm.
Câu chuyện sau đó được đưa ra buổi họp. Vị sếp lớn của cháu đề nghị từ nay không xưng “chú – bác, “cô – cháu” gì với khách hàng cả, cứ gọi bằng “Ông, Bà” và xưng “Tôi”. Vị sếp nhỏ của cháu thì lại không đồng ý, cho rằng người Việt mình thích và có cảm tình nếu mình xưng hô như trong gia đình. Công việc của cháu là phục vụ khách hàng, vì thế không nên để khách cảm thấy xa cách vì cách xưng hô. Cứ xưng như trong gia đình, tùy theo tuổi tác mà gọi và xưng cho hợp lý là được.
Cháu thật phân vân, rất mong cô Nguyệt Nga góp ý và quí vị độc giả cho cháu ý kiến, giúp cháu tốt hơn trong nghề nghiệp. Cháu rất cám ơn.
Quí Trần
*Góp ý của độc giả:
*VanNguyen:
Tui nghĩ, khi gặp phải những khách hàng ó đâm như vậy, cô nên hỏi lại ‘Vậy bây giờ muốn cháu xưng hô như thế nào?’
Nếu như người khách hàng đó vẫn còn tiếp tục làm khó dễ thì cô nói “Dạ, chờ cho một chút”, rồi vô kêu sếp của cô ra làm việc với người đó. Còn nếu như không có sếp nào ở đó, tự mình cô phải giải quyết thì cứ để cho người khách hàng đó chờ, chờ chán thì họ sẽ đi.
Vì thực sự thì những loại người như vậy họ cố tình đến để kiếm chuyện chứ không phải để bàn chuyện thương mại, cần chi phải bận tâm đến việc làm cho họ hài lòng.
*Bác Chín Đờn Cò:
“-Thưa, cháu xin lỗi… bác.
-Tui đâu phải bác Hồ.
-Dạ, thôi cho cháu gọi bằng… chú.
-Chú bác gì ở đây!”….(Trích)
Cái này tôi nghe hơi quen quen.
Số là lúc tôi bị đi “học tập cải tạo” cũng bị một anh bộ đội có súng dài chỉnh đại khái như thế, khi tôi gọi chú, các và, xưng con với mấy vị “đồng cảnh” lớn tuổi đáng cha, chú mình, liền bị anh ấy “dạy”:
– Ở đây chỉ có một bác là Bác Hồ mà thôi! Không còn chú với bác nào cả, chỉ có “anh nhớn và anh nhỏ” thôi nhé!
Nhưng tôi vẫn cứ lén lén gọi như kiểu xưa cũ, theo như cách ông bà cha mẹ, thầy cô mình đã dạy: Ra đường gặp ai lớn tuổi, đáng chú gọi chú, đáng bác gọi bác, đáng anh gọi anh, đáng em gọi em. Nói chuyện với người lớn tuổi phải trình thưa vâng dạ, cho quen. Như thế mới vừa chứng tỏ mình là người có được dạy dỗ, có đến trường lớp. Vì ngày xưa, ở thời chúng tôi, cứ vào lớp là thấy ngay câu: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Cho nên lễ phép là điều bắt buộc của con người có văn hóa.
Không biết ông khách như cô kể thuộc thành phần nào? Và có phải là người tâm trí được bình thường hay không? Hay do bị quá nhiều stress, gì gì… đó? Nếu người có trạng thái bình thuờng thì thật là quá đáng!
Nhưng theo tôin cô cũng thông cảm cho họ, nói chung. Vì chỗ cô đang làm là “customer service”, một khi mua món hàng không vừa lòng mà còn phải get line chờ, mau không nói chi, chứ chờ đợi lâu thì cũng sốt ruột, đâm ra bực bội.
Thôi, cứ nghĩ là chuyện “làm dâu trăm họ”. Đời “bá nhân bá bao tử”, đâu ai giống ai. Cho nên nếu vì yêu nghề, muốn công việc được tốt, vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Vả lại, người lịch sự tử tế chắc chắn phải nhiều, nhiều hơn thành phần hắc ám cá biệt. “Chó sủa mặc chó, khách bộ hành ta cứ đi”.
Theo tôi, dù cho thế giới này có văn minh đến cỡ nào đi nữa thì những từ như: vâng, dạ, thưa chú, thưa bác, xưng con nghe vẫn dễ thương dễ mến hơn là “ông, bà và tôi”, hoặc cũng như hai chữ Sir, Mam thay vì chữ You vậy!
Chúc cô luôn vui. Hơi đâu mà giận người dưng.
*Ba Trợn:
Tui năm nay đã trên năm bó, giờ vì thư này mà nhớ lại hồi bốn bó, lần đầu nghe các ‘cháu’ gọi bằng ‘cô/bác’ xưng con thực là nghẹn ngào muốn chết đồng thời muốn phanh thân xé xác bọn nhỏ ‘vô duyên’ không biết kính trọng làm vui lòng người già ‘gần đất xa trời’ mà gọi ’em/chị-anh’ để cho tui còn có tí mơ mộng viễn vông lúc gần cuối cuộc đời.
Nói đi nói lại thì các cô khi chọn hoặc phải làm nghề ‘customer service’ cũng là đang học chữ nhẫn. Cũng như cô đã nói, nghề này có lúc vui cũng có lúc buồn vậy thì đừng để nỗi buồn có cơ hội ở lại mà hãy ưu ái những lúc vui.
Đời này thực quá nhiều ‘sì trét’ vậy thì hãy tội nghiệp, hỉ xả những người luôn muốn níu giữ ‘sì trét’ lại trong tâm rồi ‘đụng ai gây nấy’. Thật thấy rõ ràng là những người này đang sống trong ‘địa ngục’ do chính họ tạo ra. Hãy cầu phước cho họ và thấy mình thật là hạnh phúc hơn họ nhiều.
Nếu là tui thì nói theo kiểu ‘kiếm hiệp’, tui tự hào vì đã tránh được một mũi ‘độc châm’
*Quý Trần:
Theo tôi, làm công việc phục vụ khách hàng người Việt thì nên theo lề thói và tâm lý của người Việt. Đa số, nếu không muốn nói hầu hết người Việt Nam, thích lối xưng hô có tính cách gia đình.
Thí dụ mình vào mua hàng, gặp cô bán hàng nói: Thưa ông/ bà cần gì, tôi có thể giúp? Và ở một cô bán hàng khác: Thưa cô/ chú, con có thể giúp gì cho cô chú? Tôi bảo đảm hết 90% là thích câu thứ hai. Nghe rất dễ thương và ấm lòng. Cho nên cách xưng hô theo tính cách gia đình vẫn là cách tôi cho là ưu thế hơn.
Còn chuyện những khách hàng khó tính thì đâu cũng có, chẳng phải họ bực cô, mà họ bực điều gì đó, nhân gặp cô thì trút lên cô vậy thôi. Có một nhà văn nữ nói: Những lời nói khó nghe, chẳng khác gì ngước lên trời mà nhổ nước bọt, nước bọt cũng rơi xuống mặt mình.
******
Vấn đề mới:
Việt Nam cái gì cũng tốt hơn Mỹ!
Tui là một bà già khó tính, tự thấy và cũng nghe qua nhận xét của các bạn chung quanh. Thì cứ cho là vậy! Nhưng mà những chuyện trái tai thì tức lắm. Đôi khi cũng tự nhủ hơi đâu để ý chuyện người ta, nhưng rồi một khi tự nhủ như vậy thì hình như nghĩ đến nó nhiều hơn và tức… nhiều hơn.
Nhưng giờ thì phải la lên để nhờ quý bạn giúp, vì chuyện bây giờ không ở ngoài đường nữa mà nó đã chình ình trong nhà.
Tui có người em dâu, mới qua sau này, mẹ tôi mất sớm, nhà có hai chị em, nên em trai (và giờ thêm em dâu) ở chung với gia đình tôi. Cô ấy thì hiền lành dễ thương, chỉ có một thứ mà tôi không chịu nổi là, cái gì cũng khen Việt Nam. Từ giáo dục, y tế, hàng hóa, thức ăn… cô ấy chê tất cả những món ăn Việt Nam, tại Mỹ. Cô ấy cho là nấu không đúng cách. Đi coi hát thì cô ấy cho là ca sĩ ở Mỹ hát không được đào tạo tại trường lớp.
Thậm chí con gái tôi hiếm muộn, muốn đi bác sĩ nhờ chữa, thì cô ấy khuyên nên về Việt Nam, chữa rẽ mà hữu hiệu. Vì Việt Nam đã làm thống kê, số thành công rất cao.
Tôi cần phải mổ mắt và đang chờ bảo hiểm cho phép, thì cô ấy khuyên, bỏ tiền mua cái vé về Việt Nam, chẳng cần chờ đợi gì, vừa đi chơi vừa được chữa bệnh.
Cô ấy ca ngợi đủ thứ, nào là Việt Nam cái gì cũng có mà cái gì cũng rẻ mạt. Ở Mỹ chỉ có hàng Mỹ, còn ở Việt Nam thì hàng hóa của khắp nơi đổ về. Thức ăn thì cái gì cũng tươi rói rói… Muốn hàng hiệu thì ê hề, hiệu gì cũng có…
Tôi điên lên vì nghe cô ấy ca ngợi Việt Nam. Chỉ muốn nói thẳng thừng: Việt Nam tốt, hay, thì về Việt Nam mà ở! Nhưng đâu được nói vậy, còn em trai mình nữa, tôi thương em tôi nên cắn răng mà nghe những điều ngu ngốc kia.
Tôi không biết rồi đây cô ấy có đỡ bớt những ngu ngốc đó không? Sau này cô ấy có con, lúc đó đứa bé là cháu tôi, liệu cô có dạy cho nó những điều như cô ấy hiện có không? Em trai tôi có khi nào vài năm nữa trở thành một bản sao của cô ấy không?
Chuyện chưa xảy ra mà sao thấy kinh quá!
KPNgNg
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































