(RealtyTimes) – Người ta thường nói với các địa ốc viên của họ những điều mà họ không muốn người khác biết. Những bí mật này có thể là một giá nhà mà người bán sẵn sàng chấp nhận, hay sự kiện chủ nhà mới bị mất việc, hoặc vợ của ông ta đã mắc phải một bệnh trầm trọng.
Bổn phận pháp lý hoặc đạo đức nghề nghiệp của địa ốc viên trong vấn đề này như thế nào? Trong trường hợp này, các nghĩa vụ đạo đức vừa rõ ràng, vừa chặt chẽ hơn những nghĩa vụ được luật pháp quy định. Ngoài ra, các tiêu chuẩn đạo đức của Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NAR) có minh định các nghĩa vụ cho các thành viên của hiệp hội trong những trường hợp liên quan đến địa ốc.
Trước hết, người ta có thể đặt câu hỏi: “Các thông tin mật là gì?” Tại California, bạn sẽ không thấy điều này được định nghĩa hoặc minh thị trong bộ dân luật. Mặc dù cả tiểu bang lẫn liên bang đều có những luật lệ đặc biệt quy định những giới hạn trong việc tiết lộ số an sinh xã hội hoặc hồ sơ y khoa của một người nào đó, không có luật lệ tổng quát nào đề cập tới vấn đề này. Nhiều nhất, người ta có thể tìm kiếm những án lệ và cố rút ra những kết luận.
Thí dụ bạn nói rằng hai vợ chồng bạn đã nộp đơn ly dị, và bạn không muốn bất cứ ai hay biết về chuyện đó. Một mặt, điều đó có vẻ như quá muộn. Hồ sơ tòa án là một hồ sơ công cộng, làm sao có thể giữ bí mật những thông tin đó được? Tuy nhiên, trong thực tế, chúng ta biết rằng trong khi công chúng có thể truy cập hồ sơ công cộng, điều đó không có nghĩa nhiều người hiểu biết những gì trong đó.
Trong hầu hết các trường hợp, các thông tin có tính cách mật, hoặc cần được đối xử như có tính cách mật, nếu khách hàng nói như vậy. Khi một người bán nói với địa ốc viên rằng ông vừa bị mất việc, điều đó không có nghĩa không có ai biết sự thật đó – những người tại nơi làm việc cũ biết. Tuy nhiên, nếu người bán muốn thông tin đó có tính cách mật, điều đó có nghĩa ông ta không muốn thông tin được loan truyền ra ngoài những người vốn biết rồi. Ít nhất, ông ta không muốn mọi người biết điều đó qua địa ốc viên của ông. Ông (tức người bán) vẫn có thể nói với bất cứ người nào mà ông muốn. Nhưng địa ốc viên không được nói.
Các địa ốc viên có bổn phận pháp lý lẫn đạo đức để bênh vực các quyền lợi của khách hàng. Có thể việc tiết lộ các thông tin mà khách hàng muốn giữ bí mật sẽ đi ngược với bổn phận này.
Bổn phận giữ bí mật sẽ kéo dài tới chừng nào? Bình thường, các bổn phận môi giới chấm dứt khi sự môi giới hoặc bị hủy bỏ hoặc mục tiêu của nó đã hoàn thành.
Có một ngoại lệ quan trọng đối với các nguyên tắc tổng quát mà chúng ta đã thảo luận, được minh định trong các tiêu chuẩn đạo đức của các thành viên trong Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc: “Những thông tin liên quan đến những khiếm khuyết vật chất không được coi như thông tin bí mật theo các tiêu chuẩn về đạo đức.”
Nói một cách tổng quát, các thông tin sẽ được coi như mật nếu chủ nhà nói như vậy. Nhưng có những giới hạn. Khách hàng không thể đòi hỏi một địa ốc viên phải đồng lõa trong một trường hợp che giấu bằng cách viện cớ một điều nào đó có tính cách bí mật. Chẳng hạn, một người bán có thể nói: “Khi trời mưa lớn, sân sau bị lụt và đôi khi tràn vào phòng khách, nhưng tôi không muốn ai biết điều đó. Vì vậy hãy giữ kín thông tin này.” Như vậy không được.
Mời độc giả xem thêm video: Thành phố Oakland đuổi việc bốn cảnh sát viên trong vụ tai tiếng sex
Các địa ốc viên có một nghĩa vụ phải tôn trọng những bí mật của khách hàng. Nhưng họ cũng có những bổn phận khác và đôi khi những bổn phận đó quan trọng hơn bổn phận giữ bí mật. (N.N.)
























































































