Chị tôi
Tôi có người quen nơi xứ Huế
Hướng chùa Thiên Mụ lối quanh co
Vườn nhà sau trước nồng hương khế
Vài tổ chim đầu ngọn líu lo
Chị ấy tôi quen buổi thiếu thời
Cùng trường nhưng khác lớp tôi thôi
Nhận nhau làm chị em… thân lắm
Đi, đến, ở đâu cũng có đôi
Dáng chị cao cao, để tóc thề
Nghiêng nghiêng vành nón ngát hương khuê
Chị hay mặc áo xanh màu trúc
Chân guốc mộc reo tím nẻo về
Thân thiết mười năm bỗng một ngày
Chị tìm tôi… nước mắt đầy tay
Bảo rằng: “Ba mệ đương mai mối,
Cái chú nhà bên bến Ngự đây…”
Chị khóc làm tôi phải sụt sùi
Người buồn nên cảnh cũng không vui
Tôi an ủi chị: đừng lo rứa
Hai mái đầu xanh thoáng ngậm ngùi
Cuối năm, chị ấy lên xe hoa
Cả xóm trầm trồ, kẻ xuýt xoa
Chú rể tươi cười, sao chị khóc?
Tôi buồn tiễn chị quãng đường xa
Sau đó nhà tôi đổi chỗ hoài
Tin về chị ấy cũng phôi phai
Một hôm bưu tín mang thư đến
Thư của người quen kể chuyện dài
Thư nhắn chị tôi đã mất rồi!
Cơ hồ trời đất quỵ lên tôi
Thước phim dĩ vãng như từng phút
Quay lại chuyện năm tháng một thời
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Copyright © 2018, Người Việt Daily News






















































































