Một ngày vắng em
Buổi học chiều nay lớp vắng em
Buồn ơi, thắm thía nỗi cô đơn
Vắng em tôi thấy lòng hoang vắng
Như thể là tôi lạc mất hồn
Thầy giáo quay lưng trên bảng viết
Tôi vừa ra kịp dãy hành lang
Tôi biết lần đầu tôi trốn học
Yêu em tôi bỗng thấy ngang tàng
Xe buýt học trò đi giá hạ
Chạy khắp thành đô chỉ một đồng
Bao nhiêu đèn đỏ bao nhiêu trạm
Tôi đứng chờ em, em biết không
Tôi mới mười lăm chưa kịp lớn
Em như trăng sáng tỏa đêm rằm
Ngu ngơ tôi muốn làm tên cuội
Để thấy hình tôi chung bóng trăng
Nhà em mấy bận ngang qua cửa
Lén nhìn e ngại bước chân nhanh
Em ơi tôi nhớ em nhiều lắm
Nhát quá tôi đâu dám tỏ tình
Con đường quen thuộc giàn hoa giấy
Cánh cửa nhà em chỉ khép hờ
Khoảng cách không xa mà cách biệt
Hững hờ em ngại bước chân ra
Hoa giấy rụng đầy trên ngõ hẹp
Như tình thơ dại khóc cô đơn
Trơ trọi một mình trong lớp vắng
Nhớ thương, thương nhớ gọi muôn trùng
Nắng chiều tắt muộn trên hè phố
Tôi đứng bơ vơ trước cổng trường
Đêm nay không biết làm sao ngủ
Nhắm mắt, nơi nào cũng thấy em.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
[jwplayer M48JKSI1-YzmDPLlM]





















































































































































