Đoản tình buồn
Cali mùa đông lạnh buồn hiu hắt
Cơn mưa nào ướt đẫm kỹ niệm xưa
Những ngày hè… nắng vàng đã tắt
Chỉ một người ngồi nhớ một người quên
Tôi gợi lại một bóng hình quen thuộc
Mà thiết tha ưu ái đã trao em
Tôi muốn giữ em và những ngày tháng cũ
Như lâu đài sắp sụp đổ trong đêm
Ôi nơi đó tôi gieo nhiều hạt giống
Cho cảm tình mầu mỡ của ngày mai
Tôi đã xây những lâu đài điện ngọc
Mời em lên ngự hết nỗi muộn phiền
Tôi không muốn mỏi mê hằn trên trán
Hay mắt buồn sâu thẳm của hoài nghi
Những ngón tay xanh khép chặt huy hoàng
Mà chua xót lâng lâng dài muôn thuở
Em tinh tú sáng ngời và huyền dịu
Đặt cho em ngôi vị nhất trong tim
Em mãi mãi muôn đời bên tôi nhé
Để cho tôi từ giã sự im lìm
Tôi vẫn tin từ những lời em nói
Những thân yêu nồng thắm đã trao tôi
Tôi sẽ giữ muôn đời và mãi mãi
Nếu em không cho hai tiếng… ngậm ngùi
Em yêu dấu tất cả rồi cũng hết
Tôi biết thế nào tuyệt đỉnh thương đau
Nỗi sung sướng khổ đau rồi cũng hết
Tuyệt với hạnh phúc đã bay cao
Từng buổi sáng lạnh lùng tôi vẫn đợi
Đợi chờ em trở lại chẳng hẹn hò
Tôi vẫn đứng hai tay đầy giá rét
Thời gian qua giết chết nỗi mong chờ!!!
Kim Loan
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
[jwplayer fu2bgcEn-YzmDPLlM]






















































































































































