Tiếng bút nghiên
Người văn nhân phải chăng thường hình hạc?
Bút cùng nghiên tạo khúc nhạc đam mê?
Mê đèn khuya, mê trăng sáng hiện về
Hoa lá cũng mê say người cầm viết
Năm ngón tay thả dòng thơ tứ tuyệt
Buồn chuyện tình nhiều nghiệt ngã dở dang
Nhắn nhủ ai đừng gieo cảnh phũ phàng
Cho xã hội bớt gian nan cay đắng
Chọn yên tịnh giữa khung trời trống vắng
Mà nghe hồn lắng đọng với thời gian
Phút suy tư bao kiến thức dâng tràn
Làn khói thuốc cũng nồng nàn thân ái
*
Nhắn tuổi trẻ đường chông gai chẳng ngại
Chữ “nhân tâm” vẫn sáng mãi như sao
Lễ, nghĩa, trí, tín luôn ở trên cao
Nguồn cội đó hoa dạt dào tươi mọc
Có những lúc họ trỗi dậy thần tốc
Bỏ giấc mơ, theo nghiên bút gọi về
Giữa màn đêm lời tha thiết rủ rê
Cùng phóng nét hướng cận kề dang dở
Người văn nhân cần êm đềm hơi thở
“Tiếng bút nghiên” mở rộng cả khung trời
Nhân sinh quan lan tỏa khắp nơi nơi
Bước vào đó! Tuyệt vời nền văn học!
Bông Điên Điển
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.















































































