Một bài thơ cũ: Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn sinh ngày 18 Tháng Mười Một, 1937, tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.

Nguyễn Ðức Sơn bắt đầu công việc viết của mình với bút hiệu Sao Trên Rừng. Ông được coi là một người có cá tính đặc biệt. Tuổi còn trẻ nhưng thơ đã chớm hoài nghi, đã thắc mắc về những câu hỏi đầy tính siêu hình.

Trước năm 1975, ngoài việc được gọi là một trong ba kỳ nhân của làng văn nghệ, ông còn được sắp xếp theo kiểu “thuần văn học hơn,” là một trong tứ trụ thi ca của miền Nam, ba người còn lại là Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên.

Ông từng theo học tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, nhưng nửa chừng bỏ học. Trong lý lịch trích ngang trong tập thơ “Những Bài Tình Đầu,” ông viết: “Sống vô gia cư, chết vô địa táng…” và tuyên bố: “Nếu trường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn sản sinh ra được một nhà văn nhà thơ nổi tiếng, tôi xin chịu chặt đầu.”

Ông ở nhiều nơi Phan Rang, Sài Gòn, Bình Dương-Thủ Dầu Một, Blao-Lâm Đồng và sinh sống bằng nghề dạy học.

Năm 1979, ông cùng gia đình mình rời bỏ chốn phồn hoa đô thị chuyển lên ngọn núi Phương Bối, Lâm Đồng, sống một cuộc sống thanh tịnh.

Hiện ông sống tại Phương Bối, Bảo Lộc, Lâm Đồng, ông nổi tiếng là lão thi sĩ vạn thông (vì ông trồng một vạn cây thông) với biệt danh Sơn Núi.

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, tức “Sơn Núi,” vừa qua đời tại thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng, hôm 11 Tháng Sáu, 2020, hưởng thọ 83 tuổi.

Tác phẩm:

Bọt Nước (thơ, 1965)
Hoa Cô Độc (thơ, 1965)
Lời Ru (thơ, 1966)
Đêm Nguyệt Động (thơ, 1967)
Cát Bụi Mệt Mỏi (truyện ngắn, 1968)
Cái Chuồng Khỉ (truyện ngắn, 1969)
Xóm Chuồng Ngựa (truyện ngắn, 1971)
Tịnh Khẩu (1973)

 

Tranh Nguyễn Trung.

 

Giữa mùa nắng vàng

giữa mùa nắng vàng hiu hắt
về đây đôi mắt dịu hiền
về đây cả bàn tay đẹp
đi tìm thăm xứ người em
ngõ hẹp lối vào gác trọ
chiều trưa nhạt nắng bên thềm
bỗng dưng sao lòng se thắt
vương vương đếm mấy nỗi niềm
gặp nhau sao mà không nói
tuổi hiền mà cũng lao đao
ơ kia làm sao chị khóc
tình em vẫn như dạo nào
chị bảo rằng đây mưa nắng
bốn mùa em có buồn không
em cười làm sao cay đắng
chị ơi lệ ở trong lòng
chị hỏi rằng đây mưa nắng
bốn mùa em không buồn sao
đêm đêm sao nhiều sương trắng
em như nằm thấy kiếp nào
chị hỏi rằng đây hoang vắng
biết rồi em có sầu vơi
đêm đêm ai người tâm sự
tha hồ mà đếm sao rơi
mai mốt chị về phố cũ
chị ơi thương chị làm sao
vì em có mình chị đó
làm sao lòng không nghẹn ngào
mai mốt chị về phố cũ
biết lòng ngày mai ra sao
em ngại đất trời dâu bể
lòng ta rồi cũng bể dâu

Nguyễn Đức Sơn


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT