Giới thiệu thơ Hoài Uyên Vương – Trở lại Sài Gòn

 

Trở lại Sài Gòn

Chẳng còn gì phải không anh…
Chẳng còn gì!
Thời gian chẳng đợi ai
Mọi thứ đều trôi về quá vãng
Những con đường lặng im bao năm tháng
Phủ bụi thời gian
Trên những dấu chân người.
Sài Gòn của thuở chớm đôi mươi
Có cô gái miền Trung ngơ ngác bước lên thềm đại học
Nắng Sài Gòn vương dài trên tóc
Những cơn mưa chợt đến bất ngờ.
Cô gái đi một mình, vừa đi vừa làm thơ
Áo dài trắng vướng chân chiều lộng gió
Dẫm nắng thu vàng dưới chân giày vụn vỡ
Đong đưa giữa chiều từng giọt lá me bay.
Sài gòn hơn bốn mươi năm sau
Cô gái ngày xưa giờ trở thành góa phụ
Âm thầm đi qua những con đường xưa cũ
Gọi thời gian về lại trái tim mình.
Chẳng còn gì kể cả những giọt nắng lung linh
Mưa Sài Gòn cuốn trôi dòng nước mắt
Thiếu phụ vẫn đi một mình nghe tim mình se thắt
Vẫn một mình
trên dòng chảy
thời gian.

Hoài Uyên Vương

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT