TN
Bồ câu mắt nâu

Đã lâu chẳng được tin em
Một hôm trời ủ, thư đem thiệp hồng
Lạnh sao con gió đầu Đông
Kỷ niệm xưa ấy, chạnh lòng nhớ ai
Nhớ em má thắm mi dài
Môi ngoan cánh phượng, mày ngài cánh cong.
Nhớ em hay bĩu nụ hồng
– Để em đi lẹ, mẹ trông em tề!
Nhớ em vai xõa tóc thề
Nhớ em nhớ lắm đi về sáng trưa
Nhớ khi trời chợt đổ mưa
Em nghiêng nón lá cho vừa lòng anh
Nhớ em mắt sáng long lanh
Nhìn anh như thể, mình dành cho nhau
Nhớ sao đôi mắt bồ câu
Cho mây thương gió gởi vào mắt nâu
Nhớ em ngồi khóc thật lâu
Anh ơi, mẹ bảo: ngừng đưa đi nào!
Ô hay! Đưa đón khi nao!
Chỉ là anh đợi… khi nào… trường tan
Bên em sánh bước hai hàng
Anh mơ kiệu cưới rước nàng về dinh
Em như một thoáng giật mình
Nhìn sang… anh giả… tự tình… làm thơ
Đến khi chợt tỉnh cơn mơ
Thấy em ngoảnh mặt, như chờ đợi ai
Tình là một giấc mơ dài
Để khi nhìn lại thấy mình mắt sâu
Nhớ em cô bé mắt nâu
Nhớ em nhớ lắm cái câu em hờn
“Mắt bồ câu nhìn lâu muốn khóc”
Khóc cho người hay khóc cho tôi
Lặng thầm nghe tiếng lòng rơi
Mong đôi mắt ấy mãi ngời ánh nâu
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.























































































































































