Đặng Tường Vy
Buồn với riêng tôi

Có ai ngồi cạnh tôi không
Ngồi nghe tôi kể chuyện mông mênh là
Ở đây tôi có một trà
Đàn bà ngồi đó rượu là chưa mua
Có ai che nắng nghiêng vừa
Đàn bà xin chút niệm xưa để dành
Đàn bà luồn lõi thép đanh
Cong queo nỗi nhớ hóa nhành vô ưu
Có ai cùng trút riêng tư
Đãi đằng cánh gió cũng ừ làm vui
Tha hương còn đó một tôi
Đượm đà là mấy cũng bùi ngùi chôn
Có ai buồn với tôi không
Lòng thôi bây bẩy hiểu không sắc rồi
Bước ngang qua nửa cuộc đời
Đàn bà phận bạc nụ cười làm thiêng
Vô ngôn cho khắc định thiền
Đặt chi câu hỏi cho phiền cõi không
Buồn tôi rải trắng cánh đồng
Nắng lên phơi chữ thả mông mênh đời
….
Tôi đây buồn với riêng tôi
Hỏi làm chi nữa, biết rồi cũng không.
01.10.2020
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.























































































































































