LÂM ĐỒNG, Việt Nam (NV) – Hồi năm 1991, bà Vũ Thị Ngọc Diệp, sống tại thành phố Đà Lạt, cho Ủy Ban Nhân Dân phường 9 mượn tạm đất, và rồi vợ chồng bà phải dành hơn 30 năm còn lại của cuộc đời để đòi lại thửa đất đó.
Báo Trí Thức và Cuộc Sống hôm 11 Tháng Mười Một thuật lại câu chuyện dở khóc dở cười này.

Bà Diệp, 62 tuổi, cho biết, ngày 15 Tháng Mười, 1991, Ủy Ban Nhân Dân phường 9 có thỏa thuận xin mượn tạm của vợ chồng bà miếng đất rộng 100 mét vuông, để xây dựng hội trường tổ dân phố 7. Việc mượn đất có lập biên bản và có xác nhận của Ủy Ban Nhân Dân phường.
Theo nội dung cam kết giữa các bên, Ủy Ban Nhân Dân phường 9 chỉ được sử dụng thửa đất nêu trên để làm trụ sở tổ dân phố và nếu không sử dụng thì phải trả đất lại cho vợ chồng bà.
Trên thực tế, sau khi phường xây hội trường tổ dân phố 7 xong thì cho thuê mặt bằng làm xưởng mộc.
Hồi năm 2001, sau khi bà Vũ Thị Ngọc Diệp khiếu nại, Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Lạt bác bỏ việc đòi đất của vợ chồng bà.
Đến năm 2003, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Lâm Đồng cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của thửa đất này cho tổ dân phố 7, nay đổi thành là khu phố Hùng Vương.
Vợ chồng bà Diệp tiếp tục khiếu nại lên Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Lâm Đồng và khởi kiện ra tòa đòi đất.

Báo Trí Thức và Cuộc Sống cho biết thêm, do những buồn phiền về sự việc nên ông Trần Công Vĩnh, chồng bà Diệp, đã phát bệnh rồi qua đời.
Báo này đặt câu hỏi: “Vì sao Ủy Ban Nhân Dân phường 9 không thực hiện cam kết như đã thỏa thuận khi mượn đất của vợ chồng bà Diệp? Vì sao trụ sở hội trường tổ dân phố 7 lại được đem cho thuê? Cơ sở pháp lý nào để Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Lâm Đồng công nhận quyền sử dụng thửa đất đó cho tổ dân phố 7? Tiền cho thuê thửa đất của bà Diệp đi về đâu, ai hưởng lợi?”
Tuy vậy, không có thêm bất kỳ câu trả lời nào từ phía chính quyền địa phương. (N.H.K) [qd]
















































































































































