Xin cho nợ một làn môi – thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Huỳnh Liễu Ngạn

Xin cho nợ một làn môi

Xin cho nợ một làn môi/ Của em và của muôn đời đắm say. (Tranh: Dương Bích Liên)

mùa này gió cũng buồn hơn
mưa nhiều tóc rối dỗi hờn lên vai
gió làm lạ bước chân ai
để chiều ga quạnh trôi dài đôi tay

mùa này lá cũng xa cây
tóc bay cứ ngỡ màu mây la đà
em còn vang giọng tình ca
của mưa nhiệt đới băng sa giữa rừng

mùa này trăng cũng muôn trùng
để môi em sáng bão bùng lên cây
về thương tóc thả vai gầy
tương tư mắt biếc heo may thuở nào

mùa này trời cũng hanh hao
xôn xao mấy nhánh chiêm bao phố phường
em đi gởi nắng qua đường
trên tay còn vọng mười phương hẹn chờ

mùa này bến cũng xa bờ
làm con sóng vỗ vu vơ mạn thuyền
đêm sâu màu mắt lam tuyền
se đưa từng sợi thuyền quyên luyến chờ

mùa này mưa cũng hững hờ
để cho ngọn gió dại khờ chìm trôi
xin cho nợ một làn môi
của em và của muôn đời đắm say.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT