Saigon của tôi – Thơ Đặng Quang Tâm 

Đặng Quang Tâm 

Saigon của tôi

Saigon có cảnh đời oan trái/ Oằn oại chìm trong cuộc bể dâu. (Hình: Thận Nhiên)

Saigon buổi sáng ngồi một mình
Cây cao đường vắng phố lặng thinh
Người phu quét lá gom từng lá
Chiếc lá vàng khô hết nhục vinh

Saigon có cảnh đời oan trái
Oằn oại chìm trong cuộc bể dâu
Bao cơn giông bão đầy tai hoạ
Cuốn hút đời nhau xuống vực sâu

Saigon thành phố quá nhiều xe
Chen lấn nhau qua những vĩa hè
Có kẻ lỡ thời đang hát dạo
Miệt mài dù chẳng mấy ai nghe

Saigon Chúa Nhật buồn héo hon
Người đi kẻ ở mất hay còn
Tìm đâu trong dám đông người đó
Người bạn ngày xưa vẫn sắt son

Saigon có nỗi nhớ không nguôi
Chưa tiễn nhau đi vĩnh biệt rồi
Còn đây còn tiếng đời xuôi ngược
Và buổi hoàng hôn đang đợi tôi

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT