Cho mượn – Thơ Cao Nguyên

Cao Nguyên

Cho mượn

Mượn cái vô thường của vô biên. (Tranh: Lê Bá Đảng)

Cho mượn cái hôn sưởi ấm tình
Màn đêm lạnh nhạt đã vây quanh
Tấm lòng cho mượn chưa được trả
Mãi tiếc con tim chẳng biết mình

Mượn lại chiêm bao để kiếm mình
Mượn chút thăng bằng để thở ra
Mở mắt sao còn nghe than thở
Một chút lo ra, chút nhớ mình

Lại mượn yêu đương, lại gói mình
Mượn tên, mượn tuổi, mượn bình yên
Chim bay cánh mượn vào không biết
Mượn của đêm mai, mượn không-nên

Mượn mãi vô duyên kể chuyện mình
Đi không thấy tới mượn hay quên
Dù sao đi nữa trong cái lỡ
Mượn cái vô thường của vô biên.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT