Giọt nắng muộn – Thơ Phong Nguyễn

Phong Nguyễn

Giọt nắng muộn

Duy chỉ con nắng muộn ép mình. (Hình: Triết Trần)

Nơi bầu trời chùng xuống,
Sũng nước trong câu chuyện của mình
Về những cánh chim thiên di đến và đi
Về những sải cánh lẻ loi ngược gió trong ngày bão,
Không tìm được nơi ẩn trú
Về những vội vã cuồng loạn của gió, lốc xoáy vần vũ
Mang theo tiếng gãy đổ
Về những con nước ngắc ngứ hung bạo
Vượt băng trên tảng đá lì lợm
Về nhiều nhiều nữa…
Sũng nước và mưa rào với câu chuyện của mình
Duy chỉ con nắng muộn ép mình
Chờ đợi chiếc lá hẹn sẽ bay qua đây phút chốc,
Vậy là cứ đợi và tan đi trong khoảng khắc
Tắt lịm của mặt trời cuối ngày
Mưa, ầm ì trong tiếng vọng vô hồn…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT