Gió – Thơ Lê Na

Lê Na

Gió 

Ta đàn bà khờ dại/ Ta đàn bà thơ ngây. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Tình người như cơn gió
Trút xuống ngang đời nhau
Vậy là thành bão tố
Hóa thạch nghìn nỗi đau

Người trở về chốn biếc
Xanh non những mùa mơ
Bỏ lại ta quay quắt
Đồng hoang với gió đùa

Tình bảo rồi sẽ nhạt
Người bảo rồi sẽ phai

Đâu hay ta tháng rộng
Chết lặng theo ngày dài

Chỉ vài lời hứa hão
Dăm ba câu thề nguyền
Ta ngây ngô quá đỗi
Tiêu hoang tàn ngày xanh

Đêm mở lòng đón gió
Hoang tưởng chờ ban mai
Ta đàn bà khờ dại
Ta đàn bà thơ ngây

Rồi nhắc lòng đừng nhớ
Lại dặn lòng phải quên
Hà cớ chi nhàu úa
Nuôi vết thương bên mình

Cuối ngày về hoang dại
Thấy trên đầu kém xanh
Lần hồi lên ngực mỏi
Mơ giông bão yên bình (?)
***
Già đầu rồi chợt nghĩ
Ô hay mình lạ chưa
Giá như còn kiếp nữa
Thói đắm say
có chừa ???


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT