Triền mùa say – Thơ Võ Thị Như Mai

Võ Thị Như Mai

Triền mùa say 

Như giọt pha lê đọng vai em gầy. (Tranh: Nguyễn Trung)

Mùa Thu không em mùa thu thương nhớ
Tình bắt đầu chưa nỗi sợ chia ly
Trái tim tổn thương muốn nói điều gì
Ngậm ánh trăng tan dịu lan hương cúc

Anh đi tìm em mai vàng thục nữ
Nơi cuối cùng bắt đầu nghiệp duyên
Vẻ đẹp kia cái chớp mắt thật hiền
Hành tinh hỡi đời người sao quá ngắn

Em có dễ thương những ngày không nắng
Ngỡ bình minh khi hoàng hôn buông
Sự sống tái sinh sau biến mất vĩnh hằng
Vén váy lên mây bồng thời khắc mới

Con suối nhỏ ôm cánh đồng chữ khát
Từng thanh âm cắt vụn dế kêu bầy
Làm sao giữ được nhau như vĩnh cửu
Như nụ hôn lướt ngọt triền mùa say

Như giọt pha lê đọng vai em gầy
Sợi dây đàn kéo mùa thu chùng lại
Dòng nước mát dạo đường biên lộng lẫy
Chiếc thuyền buồm hay sóng nhỏ là anh

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT